Vân Thành là một thành phố dựa núi gần biển.
Tháng sáu, thời tiết rất là nóng bức.
Dưới chân núi Thanh Lâm....
Trong một căn nhà hai tầng ở Thôn Cố Gia, bầu không khí giăng đầy mây mù.
Trong nhà, trên băng ghế gỗ lạnh lẽo, loang lổ màu sơn đỏ đang ngồi hai anh em, không ai mở miệng nói chuyện, bầu không khí rất là thâm trầm. Một lát sau, thiếu niên cao to có làn da ngâm đen chịu không nổi sự im lặng này, hai mắt đỏ bừng nói: “Anh, em không học tiếp đâu, anh đi học đi, em sẽ đi làm kiếm tiền.”
Bên cạnh là một thanh niên thanh tú trắng nõn, nghe thiếu niên nói như vậy, cũng không có mở miệng đáp lại, chỉ thấy cậu ta nhắm hai mắt dựa vào lưng ghế, hai hàng nước mắt yên lặng từ khóe mắt chảy xuống, mu bàn tay của cậu ta đặt ở trên đôi mắt, nghe được giọng nói quen thuộc của em trai, cảm xúc trong lòng đan chéo hỗn loạn, cậu ta có hàng ngàn hàng vạn lời muốn nói nhưng lại nói không nên lời.
Cậu ta đã trở lại trước khi bi kịch vẫn còn chưa có phát sinh.
“Anh có cách giải quyết.” Qua một hồi lâu, thanh niên thanh tú trắng nõn, cũng chính là Cố Đông mở miệng nói chuyện, tiếng nói của cậu trầm thấp khàn khàn mang theo nghẹn ngào.
“Anh! Anh làm gì có cách nào chứ? Ba cần tiền để phẫu thuật, em biết trong nhà chúng ta không có tiền, em thật sự không muốn đi học nữa đâu, vốn dĩ em đã làm chậm trễ anh một năm rồi, vừa lúc thời gian tạm nghỉ học của anh cũng sắp hết, năm nay vừa lúc có thể đuổi kịp năm học mới ——”
“Cố Tây.”
Giọng nói của Cố Đông khàn khàn, cậu liếm liếm bờ môi khô khốc của mình, mặc dù đầu cậu đang hỗn loạn như sắp nổ tung, nhưng vẫn nhìn về phía người em trai trẻ tuổi đầy sức sống của cậu, bộ dáng trẻ tuổi lúc này của em trai không khác gì trong bức ảnh chụp trắng đen trên bàn thờ trong ký ức. Hiện tại em trai cậu vẫn còn sống, cho dù là thật hay là đang nằm mơ, cậu đều muốn níu kéo hình ảnh này, không muốn tỉnh lại.
Cố Đông thấy vậy, đang muốn mở miệng nói chuyện, thì lại nghe thấy phòng bên cạnh vang lên tiếng khóc nỉ non của trẻ con. Cố Đông lập tức thay đổi sắc mặt, hai mắt hơi hơi sáng lên, cũng không rảnh an ủi em trai, mà là quay đầu vén lên rèm đi vào phòng, liền nhìn thấy trong phòng, trên chiếc giường em bé bằng gỗ đang nằm một đứa trẻ khoảng một tháng tuổi. Lúc này, trên tương mặt trắng nõn của bé, đôi mắt to tròn đang treo nước mắt, cái miệng nhỏ thì đang khóc nỉ non rất là đáng thương.
“Đậu Giá ngoan, ba ba ôm con nha.” Cố Đông thấy bé như vậy, trái tim mềm nhũn, thật cẩn thận mà bế con trai lên, vừa rồi đứa trẻ vẫn còn đang khóc lóc, sau khi được Cố Đông ôm vào trong lòng ngực liền nín khóc, nhưng trên gương mặt vẫn còn treo đầy nước mắt, thoạt nhìn vô cùng đáng thương, khiến ai thấy cũng đều đau lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


