Bệnh viện Nhân dân số Một thành phố N, người đến kẻ đi tấp nập, đèn đuốc sáng trưng. Trước cửa tòa nhà khám bệnh, một đám phóng viên tay cầm máy quay, máy ảnh chờ chực, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng. Họ đang đợi, đợi đoàn phim "Vị Đế" lên tiếng giải thích.
Hiếm lắm thành phố N mới có một tin tức chấn động đến vậy — đoàn phim gặp sự cố, đàn ngựa mất kiểm soát, hàng loạt diễn viên bị thương, thậm chí còn ảnh hưởng đến cả người dân xung quanh.
Từ hiện trường đến bệnh viện, phóng viên đã chầu chực từ ban ngày đến tận đêm khuya. Chờ đến sốt ruột, chờ đến ngứa ngáy cả người, ai nấy đều phải kìm nén sự phấn khích và kích động, không dám manh động quá trớn.
Đạo diễn và nhà sản xuất của "Vị Đế" không phải hạng người mà đám truyền thông thành phố N dám công khai làm căng.
Thế nên, khi chiếc xe hơi biển số thủ đô màu đen bóng loáng chậm rãi lái vào cổng bệnh viện, dù phóng viên lập tức ùa tới, nhưng động tác vẫn có phần dè dặt hơn bình thường.
Cửa xe vừa mở, một người đàn ông bước xuống.
Anh ta đội chiếc mũ bucket phiên bản mới nhất của M&B, tai phải đeo ba chiếc khuyên bạc hình vòng cung, khóe mắt sắc bén kéo nhẹ lên trên, khóe miệng lại hơi trễ xuống, cả khuôn mặt toát lên vẻ giận dữ đang cố nén nhịn.
"Đạo diễn Hà, xin hỏi nguyên nhân khiến đàn ngựa mất kiểm soát hôm nay là gì? Anh có thể giải thích một chút không?"
"Đạo diễn Hà, có tin đồn rằng đoàn phim “Vị Đế” thương vong nghiêm trọng, xin hỏi có bao nhiêu người bị thương?"
"Đạo diễn Hà, xảy ra sự cố lớn như vậy, phải chăng đoàn phim đã không có biện pháp bảo hộ và phương án đảm bảo an toàn?"
"Đạo diễn Hà, đạo diễn Hà! Với tình hình này, liệu “Vị Đế” có thể quay xong đúng hạn không?"
"Đạo diễn Hà, nghe nói Trì Diệc cũng bị thương, tình trạng của cô ấy thế nào rồi? Có nguy hiểm không?"
Vừa nghe thấy cái tên Trì Diệc, sắc mặt người đàn ông bị gọi là đạo diễn Hà mới dịu xuống đôi chút. Ông ấy nhìn cô phóng viên vừa đặt câu hỏi, gắng gượng nở một nụ cười lịch sự:
"Cô ấy chỉ bị thương nhẹ, tình hình cụ thể tôi chưa rõ, nhưng cảm ơn vì đã quan tâm."
"Còn những vấn đề khác," Hà Bác đưa tay gạt mấy chiếc micro trước mặt, bình tĩnh bước về phía trước, "tám giờ sáng mai, đoàn phim chúng tôi sẽ tổ chức họp báo, mời mọi người đến tham dự."
Dĩ nhiên, phóng viên không dễ gì chịu bỏ qua như vậy, vẫn bám sát từng bước. Nhưng khi đến gần cửa chính, một hàng vệ sĩ áo đen phối hợp nhịp nhàng chặn ngay trước mặt, dập tắt mọi ý định chen vào trong.
Đội vệ sĩ riêng của Trì Diệc nổi tiếng với năng lực dò xét cực mạnh.
Hôm nay, dù đám phóng viên có trang bị thiết bị ghi hình hiện đại thế nào, cũng không thể lọt qua cửa bệnh viện.
Thang máy từng tầng, từng tầng chậm rãi đi lên. Khi vang lên một tiếng “Đinh đông”, cửa mở ra ở tầng bốn, hai người phụ nữ bước vào. Cánh cửa lại cạch cạch khép lại, tiếp tục hành trình đi lên.
Tháng năm ở thành phố N vẫn còn lác đác những bông tuyết nhỏ, tiết trời lạnh căm. Vậy mà khi người phụ nữ cao ráo kia bước vào, nhiệt độ trong thang máy dường như lại giảm thêm vài độ.
Cô mặt lạnh như tiền, gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay bị quấn trong chiếc áo phao dài dày cộm. Trang phục cổ trang bên trong vẫn chưa kịp thay, lớp trang điểm trên mặt tinh xảo nhưng đậm nét, làn da trắng như tuyết, đôi mắt khẽ khép hờ, môi đỏ mím chặt, cả người tỏa ra một luồng khí “chớ có lại gần”.
Chân trái bị quấn băng, dưới chân là một đôi dép bông hình Psyduck, vừa lạnh lùng lại vừa... có chút hài hước.
Hà Bác mắt nhìn thẳng, biết rõ người phụ nữ này ngoài lúc diễn trước ống kính thì chẳng thích ai nhìn mình quá lâu. Ông ấy đưa tay xoa mũi, hỏi:
“Thế nào rồi?”
“Cũng ổn.” Giọng người phụ nữ khẽ vang lên, chạm vào vách kim loại của thang máy rồi vang vọng vài lần, giống như tiếng viên đá lạnh vừa được thả vào ly thủy tinh giữa mùa hè, cách một tiếng, giòn tan mà lạnh lẽo.
“Nhìn cô thế này không giống ổn lắm đâu.”
Hà Bác tháo mũ, bực bội vò rối mái tóc vàng ngắn của mình, liếc mắt nhìn cổ chân cô, hất cằm, chẳng buồn khách sáo. Hai người quen nhau nhiều năm rồi, cần gì phải khách sáo.
“Ừ.” Người phụ nữ chỉ phát ra một âm ngắn gọn, coi như trả lời.
Trì Diệc, biệt danh “Trì lạnh lùng”, là nữ diễn viên gốc Hoa nổi tiếng toàn cầu. Lạnh đúng là lạnh thật, nhưng cao thì không hẳn lắm, trên giấy tờ ghi một mét sáu chín.
Hai mươi lăm tuổi, cô đã gom đủ các giải thưởng lớn nhỏ trong và ngoài nước, trở thành một cái tên huyền thoại trong giới điện ảnh.
Thế nhưng, điều khiến Trì Diệc trở nên đình đám không phải là nhan sắc hay tài năng, mà chính là thái độ bố đời của cô. Không biết bao nhiêu lần, cô chỉ im lặng với vẻ mặt lạnh tanh, không nói một lời, đã có thể khiến cả dàn phóng viên tự động lùi bước.
Trên màn ảnh, cô hóa thân thành muôn vàn nhân vật, mỗi vai diễn đều sống động đến mức kinh ngạc. Nhưng khi máy quay tắt, trở về là chính mình, cô chẳng khác nào một quả cà tím vừa lôi ra từ ngăn đá — lạnh lẽo, cứng đờ, không chút cảm xúc.
Cô nhập vai nhanh, thoát vai cũng nhanh. Có nhà phê bình từng nhận xét về cô một cách sắc bén: “Cỗ máy diễn xuất trời sinh”.
Không tham gia show thực tế, không nhận phỏng vấn, ngay cả các buổi họp báo phim cũng né được thì né. Cô chỉ đóng phim, bất kể là điện ảnh, truyền hình hay kịch nói. Chỉ cần kịch bản khiến cô hài lòng, không ai có thể cản cô lao vào đóng như thể đang đánh cược cả mạng sống.
Năm đỉnh điểm, cô đóng tận sáu bộ phim truyền hình, bốn bộ điện ảnh, năm nào cũng phủ sóng màn ảnh, tỷ suất người xem cao chót vót, khiến nhà đầu tư vừa yêu vừa hận.
Những năm đầu mới nổi, vì cái tính khó ở này mà Trì Diệc bị gán mác "kiêu căng", còn bị cấm sóng một thời gian. Nhưng nhờ có gia đình hậu thuẫn, cô liền dứt khoát tự lập công ty riêng, tự đầu tư rồi tự đóng phim.
Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến hai năm trước, khi cô đột ngột giải nghệ.
Không báo trước, không giải thích, cô thẳng tay xóa tài khoản Weibo cá nhân, chỉ để lại một thông báo giải nghệ cộc lốc trên trang Weibo của Trì Diệc Studio. Giới giải trí dậy sóng bàn tán, nhưng cuối cùng, cô cứ thế biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Bốn chữ [Trì Diệc giải nghệ] chễm chệ trên top hot search suốt nửa tháng trời mới dần rớt hạng.
[Khai máy đại cát! Wahahaha! Hoan nghênh bệ hạ trở lại! @Trì Diệc.]
Lúc ấy, chẳng ai tin. Vì khi bấm vào tài khoản của Trì Diệc, hệ thống vẫn hiện "Người dùng không tồn tại". Thế là fan ùa vào càn quét bài đăng, ném đá không thương tiếc.
"Giải nghệ hai năm rồi, còn định ké fame cái gì hả?" (8.958 likes)
"Bịa đặt hả? Tự xử đi nhé." (8.547 likes)
"Dẫn Trì cao lạnh của tôi đi đâu mất rồi?! Trả người đây mau!!!" (6.889 likes)
Chỉ năm phút sau, khi fan còn chưa kịp nổi trận lôi đình, một tình tiết bất ngờ xảy ra. Trì Diệc Studio xóa bỏ bài đăng tuyên bố giải nghệ hai năm trước, sau đó đích thân chia sẻ lại bài đăng của đoàn phim.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)