Khương Ngôn Ý bảo Thu Quỳ bỏ vào nồi lượng gạo đủ cho hai bữa, như vậy buổi tối bọn họ chỉ cần hâm nóng cơm nguội ăn tạm là được, không cần phải nấu nướng lách cách nữa.
Nàng đi đến góc tường xách một quả bí ngô vỏ vàng lên, dùng dao gọt bỏ vỏ.
Bởi vì quả bí ngô này khá già, nên lúc gọt vỏ Khương Ngôn Ý cố ý gọt dày một chút. Bí ngô có ngon hay không, chỉ cần dựa vào cảm giác lúc ấn dao gọt vỏ và màu sắc của thịt bí ngô sau khi gọt vỏ là có thể đánh giá được.
Khương Ngôn Ý vừa xử lý quả bí ngô trên tay, vừa mỉm cười: "Quả bí ngô này chắc chắn rất ngọt."
Thu Quỳ đang ngồi xổm một bên nhặt hạt bí, nghe vậy liền ngẩng đầu lên với vẻ thèm thuồng, không biết từ lúc nào trên mặt nàng ấy đã dính phải nước bí ngô màu cam, trông giống như một chú mèo con vậy: "Ngọt ạ?"
Thời đại này đường đắt đỏ đến mức khó tin, người dân bình thường cả năm cũng khó lòng mua nổi một chút, chỉ có nhà giàu có thế lực mới thường xuyên được ăn bánh ngọt, đồ ngọt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)