Nửa ngày trôi qua, mấy con cá diếc kia có vẻ đã ăn mồi đến no căng bụng, giờ đây chúng hoàn toàn ngó lơ lưỡi câu của Thôi Nguyên. Dù vậy, hắn cũng chẳng hề bực dọc. Ngài cứ thong thả ngồi đó phơi nắng, mãi cho đến khi bóng ác xế tà.
Cuối cùng, một con cá lại lững lờ bơi tới. Mắt thấy nó sắp cắn câu, ngay cả Tang Diệp cũng phải nín thở chờ đợi...
Chợt nghe tiếng Diệp Oanh cười phá lên: "Trọng Vân tiểu ca, đệ gói bánh trông y hệt cái móng giò lợn vậy!"
Bị giật mình, con cá quẫy đuôi một cái, lao vút đi, nhanh chóng bơi khuất khỏi tầm mắt của Thôi Nguyên.
Tang Diệp nuốt khan một cái, nín thinh không dám ho he nửa lời.
Thôi Nguyên bình thản thu cần: "Về thôi."
Thành quả sau hơn nửa ngày hì hục của mấy người họ là hơn cả trăm chiếc bánh ú lớn nhỏ. Vì trong Thôi phủ có hầm đá, nên quá nửa số bánh đã được mang đi ướp lạnh, để dành khi nào muốn ăn thì lấy ra dùng. Số bánh còn lại, tối đến sẽ được cho vào nồi lớn hấp chín, nửa đêm về sáng thì dùng lửa tàn để ủ ấm. Cứ thế đến sáng hôm sau thức dậy, hạt gạo nếp đã chín nhừ, dẻo quánh, tỏa mùi thơm ngọt vô cùng hấp dẫn.
Bữa sáng, mỗi người được chia hai chiếc bánh, một mặn một ngọt. Kèm theo đó là canh đậu hũ nấu với phần thịt vịt muối còn dư lại sau khi gói bánh, vị mằn mặn, béo ngậy, cùng một bát nước cơm loãng chính là lớp nước trong trên cùng của nồi cháo trắng.
Quả không hổ danh là ngày lễ tết.
Đối với vị trưởng công tử "cành vàng lá ngọc", Diệp Oanh cảm thấy cũng nên thuận theo thời thế mà dâng lên chút hương vị ngày lễ. Dù cho tối nay hắn có được thưởng thức những loại bánh ú nhồi sơn hào hải vị khác, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc nếm thử món bánh dân dã do chính tay nàng làm.
Trong phòng, Bạch Thuật thoăn thoắt bóc lớp lá gói, đặt hai chiếc bánh ú hình tam giác trắng ngần vào chiếc đĩa sứ ngọc bích trước mặt Thôi Nguyên, lại còn chu đáo cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn.
"Mời công tử nếm thử bánh ú của viện chúng ta, mùi vị ngon lắm ạ."
Thôi Nguyên đưa mắt nhìn lướt qua, rồi gắp miếng bánh có nhân lòng đỏ trứng vịt muối lên ăn trước. Bánh vừa vào miệng, vị trứng muối bùi bùi tơi xốp hòa quyện cùng phần thịt nửa nạc nửa mỡ. Nước sốt thịt thấm đẫm vào từng hạt nếp, hương vị quả thực vô cùng xuất sắc.
— Xem ra cũng không uổng công hắn bị lũ cá ăn không biết bao nhiêu là mồi câu.
Những năm trước, Thôi Nguyên từng ăn bánh ú do nhà bếp lớn làm, thậm chí còn được bệ hạ ban thưởng vài lần, nhưng hắn cảm thấy tất cả đều không sánh bằng chiếc bánh này. Sáng sớm tinh mơ đã được thưởng thức một bữa điểm tâm ngon miệng như vậy, thật khiến tâm trạng con người ta trở nên vô cùng khoan khoái.
Tuy nhiên, gạo nếp ăn nhiều dễ gây đầy bụng, Thôi Nguyên không tiện ăn nhiều nên chỉ nếm thử mỗi loại một chút. Nhìn phần bánh còn dang dở trên đĩa, đây là lần hiếm hoi trong đời hắn nảy sinh cảm giác tiếc nuối đối với đồ ăn.
Thấy vậy, Bạch Thuật vô cùng tinh ý lên tiếng: "Hôm qua mọi người gói nhiều lắm ạ. Lúc nào công tử muốn ăn, chỉ cần sai người đem hấp lại là được."
Thực ra, ngay từ thuở nhỏ hắn đã mắc cái tật "yêu cái đẹp". Theo lời Thái phu nhân kể lại, từ năm hắn lên ba, nha hoàn hay gã sai vặt trong viện tuyệt đối không có ai xấu xí. Từng có một ma ma mọc nốt ruồi trên môi, hắn liền tỏ ra ghét bỏ, chẳng thèm ngó ngàng tới bà ấy. Cùng với thời gian, cái tật xấu ấy bề ngoài có vẻ như đã được sửa đổi, nhưng thực chất, chỉ những người thân cận bên cạnh hắn mới biết: hoàn toàn không hề.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)