Diệp Oanh hơi ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại. Kẻ vừa lên tiếng hóa ra lại là một tiểu thư đồng tay xách lồng đèn. Nhìn dáng vẻ cậu nhóc chỉ trạc bảy, tám tuổi, hẳn giọng nói trẻ con non nớt ban nãy chính là của cậu ta.
Diệp Oanh chưa từng gặp qua cậu bé này. Nếu đã không phải là Trọng Vân, vậy ắt hẳn đây là vị thư đồng còn lại hầu hạ bên cạnh đại công tử. Rất nhanh chóng, nàng đã lờ mờ đoán ra thân phận của đối phương. Vậy thì... người đàn ông đứng phía sau cậu nhóc kia là——
Đại công tử sao?
"Cô nương là ai?"
Ánh mắt Diệp Oanh lướt qua tiểu thư đồng non nớt, dừng lại trên bóng dáng thanh tao, cao gầy kia. Màn đêm quá đỗi mịt mùng, ánh lửa lại le lói mờ ảo. Chẳng biết có phải Nguyệt thần đã thấu tỏ tiếng lòng của nàng hay không, mà đúng ngay lúc này, vầng trăng bỗng ló rạng từ sau tầng mây đen kịt.
Những nụ hoa dạ hương chỉ bung nở khi màn đêm buông xuống đang lặng lẽ tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Ánh trăng trong trẻo mà lạnh lẽo hắt lên gương mặt người nọ, khiến hàng chân mày và ánh mắt tinh xảo của hắn tựa như cũng vương chút sương giá.
Hắn khẽ rủ mắt, hoàn toàn không có ý định can thiệp vào cuộc đối thoại giữa thư đồng và nàng. Gió lùa qua lay động rừng cây, lá trúc dập dìu xào xạc khắp chốn sân viện. Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, thế nhưng lại khiến người ta bất giác nhớ đến câu thơ trong Kinh Thi: "Nhìn khúc quanh sông Kỳ, trúc xanh tươi mơn mởn".
Diệp Oanh thoáng chốc ngẩn ngơ, cứ thế ngây ngốc nhìn chằm chằm vào hắn, mãi cho đến khi Thương Ngô hắng giọng "khụ" một tiếng mới bừng tỉnh.
Nàng vội vã cúi gầm mặt xuống, ấp úng đáp: "Dạ... bẩm đại công tử, nô tỳ là trù nương mới tới hai ngày trước, tên gọi Oanh Nhi ạ."
Thấy vậy, Thôi Nguyên cũng chẳng buồn so đo chuyện nàng thất lễ ban nãy. Hắn khẽ gật đầu, không bước tới mà chỉ đứng yên trong bóng trúc, nhàn nhạt cất lời: "Đêm hôm khuya khoắt thế này, ngươi còn ở đây làm gì?"
Thực ra, Thôi Nguyên vốn rất ít khi ngủ lại ở ngoại viện, hôm nay chạm mặt chẳng qua chỉ là sự tình cờ. Chuyện là vào khoảng giữa buổi chiều nay, đại phu đã đến Bão Phác Đường để bắt mạch cho Thôi Nguyên. Vị đại phu phụ trách chữa trị cho hắn tên là Trương Cấn, vốn là học trò chân truyền của vị Viện chính Thái y viện Lưu Mạc nay đã cáo lão hồi hương. Nếu xét riêng về các bệnh lý tâm phế, y thuật của vị Trương đại phu này còn cao minh hơn hẳn đám ngự y đang nhậm chức trong cung hiện tại.
Từ cuối năm ngoái khi bắt đầu tiếp nhận bệnh tình của Thôi Nguyên, ông đã nắm rõ tình trạng cơ thể hắn như lòng bàn tay. Đáng tiếc, y thuật dẫu cao siêu đến đâu cũng chỉ có thể trị ngọn, chứ chẳng thể nào trị tận gốc. Những phương thuốc Thôi Nguyên đang dùng hiện tại, cùng với liệu trình châm cứu mười ngày một lần, tất cả cũng chỉ nhằm mục đích xoa dịu phần nào chứng đau nhức xương cốt mà thôi.
Trương Cấn thi châm mất chừng một canh giờ. Sau khi ông rời đi, phải tàn thêm một nén nhang nữa, Thôi Nguyên mới lờ mờ tỉnh giấc. Lúc hắn mở mắt, sắc trời ngoài cửa sổ đã ngả bóng chập choạng tối. Đúng lúc này, Tang Diệp bước vào hỏi xem có cần dọn bữa tối hay không. Vì mỗi lần đại phu thi châm xong trời đều đã khá muộn, nên Thôi Nguyên dứt khoát quyết định nghỉ lại luôn ở ngoại viện.
Thôi Nguyên chỉ khẽ gật đầu, mệt mỏi đến mức chẳng buồn mở miệng. Vừa mới trải qua một đợt thi châm, cơ thể ép bài tiết ra một lượng độc tố, nên hiện tại hắn đang rơi vào trạng thái vô cùng suy nhược và rã rời. Hắn yếu ớt ho khan vài tiếng, thấy vậy, Tang Diệp vội vàng bước tới khép kín các cánh cửa sổ lại.
Cấu trúc của Bão Phác Đường cũng tương tự như Trừng Tâm Trai. Gian nhà chính được vách ngăn chia làm ba phòng: từ trái sang phải lần lượt là thư phòng, chính sảnh và phòng ngủ. Hai bên tả hữu còn có thêm hai gian nhĩ thất (phòng phụ nhỏ): một gian dùng để lưu trữ sách vở, gian còn lại là nơi ngả lưng cho tỳ nữ trực đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

