"Sau khi về nhà hai người nhớ tự cẩn thận một chút. Dù sao cũng sống chung một khu, hai kẻ kia trông chẳng có vẻ gì là người rộng lượng đâu."
Anh tuần bổ viên dặn dò ba người Thẩm Tri Âm xong, bảo họ xuất trình căn cước công dân để đăng ký một chút là có thể rời đi.
Nhưng mà……
Thẩm Tri Âm không có căn cước công dân, hơn nữa còn chẳng có chút quan hệ thân thích nào với ông lão kia.
"Cháu không phải là cháu gái của ông ấy à?"
Thẩm Tri Âm lắc đầu.
Ông lão cũng vội nói: "Là vị cô bé này đã cứu hai ông cháu tôi. Đồng chí tuần bổ các cậu xem tôi có thể mang mầm nhỏ này về cùng luôn không?"
"Không được." Tuần bổ viên từ chối: "Tuổi của bé còn nhỏ quá, nhất định phải để người nhà đến đón mới được."
Nghĩ đến đây anh tuần bổ cũng thấy đau đầu. Một đứa bé bú bình nhỏ xíu, trên cổ còn treo cả bình sữa, rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí để xông vào đánh một con chó to xác như vậy chứ?
Mà điều vô lý nhất là con bé lại đánh thắng mới tài!
Sau khi để hai ông cháu kia rời đi trước, các anh tuần bổ bắt đầu hỏi thăm xem Thẩm Tri Âm có nhớ số điện thoại của người nhà không.
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa mút một ngụm thật lớn. Sữa bò này thơm hơn nhiều so với loại lão đạo sĩ hay mua cho cô, tiếc là sắp uống hết mất rồi.
"Con không biết. Con mới tới thành phố A, hiện tại đang ở nhờ nhà họ hàng."
Cô bé nói chuyện cực kỳ rõ ràng, logic, chỉ là tốc độ hơi chậm một chút, khiến các anh tuần bổ đều cảm thấy không thể tin nổi. Nhóc con này được đấy chứ, không chỉ thông minh mà còn biết đánh nhau nữa.
Qua lời nói của Thẩm Tri Âm, tuần bổ viên phán đoán đứa trẻ này hoàn toàn có khả năng miêu tả rõ ràng tình huống trong nhà. Thế là anh liền hỏi thông tin về nhà người họ hàng mà cô đang ở nhờ.
"Họ Thẩm, Thẩm Khoan. Hắn còn một đứa con trai tên là Thẩm Mộ Dã."
"Phụt... Khụ khụ khụ..."
Thẩm Tri Âm nhìn sang, phát hiện Tần Trăn đang uống trà thì bị sặc đến mặt đỏ tía tai.
Ý... Mình uống sữa còn chẳng bị sặc bao giờ.
"Em nói nhà ai cơ?"
Thẩm Tri Âm dùng chất giọng nãi thanh nãi khí thuật lại một lần nữa, sau đó hơi nghiêng đầu nhìn anh ta: "Anh biết rõ."
Là câu khẳng định, không phải câu hỏi.
Tần Trăn đi đến bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống rồi chăm chú đánh giá từ trên xuống dưới: "Khá lắm, đúng là Thẩm gia kia thật à? Sao anh không biết Thẩm gia còn có một đứa con gái lưu lạc bên ngoài nhỉ? Em là em họ hay em họ xa của Thẩm Mộ Dã thế?"
Thẩm Tri Âm lắc đầu, giọng nói mềm mại pha chút nhẹ nhàng, hoạt bát:
"Thẩm Mộ Dã là cháu trai em, em là bà cô của hắn!"
Nói siêu lớn tiếng luôn!
"Khụ khụ khụ..."
Tần Trăn lại ho khan một trận, lần này còn nghiêm trọng hơn cả lần trước.
Thẩm Tri Âm nghi ngờ nhìn anh ta, nhưng xem tướng mạo thì anh ta đâu có giống người đang bị bệnh. Trông thân hình cao lớn cường tráng thế kia, sao lại thuộc kiểu "tốt nước sơn không tốt gỗ" thế nhỉ?
Tần Trăn rướn người sát lại trước mặt tiểu cô nương, hỏi lại lần nữa: "Em thực sự là bà cô của Thẩm Mộ Dã à? Thế thì chẳng phải cũng là bà cô của Thẩm Tu Nam rồi sao?"
Tần Trăn gật đầu: "Tụi anh là bạn cùng phòng hồi ở trường sĩ quan quân đội đấy."
Hơn nữa còn là mối quan hệ chí cốt, nếu không thì khi biết được thân phận của Thẩm Tri Âm, anh ta đã chẳng kinh ngạc đến mức này.
Thẩm Tu Nam vậy mà lại có một bà cô nhỏ tuổi đến mức này cơ à, ha ha ha...
Sau một hồi cười trên nỗi đau của bạn thân, Tần Trăn quyết định đưa cô bé ra ngoài.
"Đi thôi, anh đưa em về Thẩm gia."
Thẩm Tri Âm lễ phép cảm ơn. Tần Trăn có thể đưa cô rời đi đương nhiên là tốt nhất rồi, hiện tại Thẩm gia không có ai ở nhà, người duy nhất ở thành phố A là Thẩm Mộ Dã thì đang đi học, cô không muốn làm phiền cậu.
Vừa bước ra khỏi Tuần Bổ cục, Thẩm Tri Âm liền thò tay vào chiếc túi nhỏ tùy thân, lấy ra một tấm bùa vàng đưa cho anh ta.
"Anh đã giúp em, em cũng tặng anh một món đồ. Cái này là bùa bình an, có thể bảo vệ anh luôn bình an đó nha!"
Tần Trăn nhìn cô bé, cạn lời tận cổ: "Anh nói này nhóc con, em có muốn nhìn lại xem sau lưng tụi mình là nơi nào không? Còn cả bộ sắc phục anh đang mặc trên người nữa. Em thấy em đưa cái này cho anh có hợp lý không hả?"
Ngay trước mặt tuần bổ viên mà lại đi tuyên truyền mấy thứ này, nhóc con này đúng là có tiền đồ thật đấy!
Thẩm Tri Âm trực tiếp nhét thẳng tấm bùa vào tay anh ta, vẻ mặt viết rõ năm chữ "sao anh ngốc thế không biết": "Chính vì anh là tuần bổ viên nên em mới cho đấy chứ! Bùa này của em là để bảo vệ anh được bình bình an an, thật trăm phần trăm luôn á!"
Tuy không tin mấy thứ này, nhưng Tần Trăn vẫn nhận lấy. Ít nhất thì câu chúc anh bình an từ miệng nhóc con này nghe vô cùng chân thành.
"Nào, đồ thì anh nhận rồi. Đi thôi, anh đi lấy xe."
Lúc đưa được Thẩm Tri Âm về tới nơi, quản gia của Thẩm gia đang cuống cuồng cả lên để tìm người. Quả nhiên chuyện ông lo lắng nhất đã xảy ra. Nếu cô bé còn về muộn chút nữa, chắc ông đã phải gọi điện báo tuần bổ rồi.
"Ôi tiểu thư của tôi ơi, người đã chạy đi đâu thế? Người của chúng tôi tìm kiếm khắp khu vực xung quanh mà chẳng thấy người đâu cả."
Quả nhiên là nên sắp xếp vài tay vệ sĩ đi theo bảo vệ cô mới đúng.
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa, có chút chột dạ: "Con không có cố ý đâu."
Là tại có người với có chó cố tình ăn vạ con đấy chứ!
Quản gia vội vàng xua tay: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi."
"Tần thiếu gia, sao cậu lại tới đây?" Lúc này ánh mắt ông mới dời sang người Tần Trăn.
Tần Trăn đáp: "Vị bà cô này của nhà bác vừa phải lên Tuần Bổ cục vì có chút chuyện, cháu tiện đường đưa em ấy về."
Anh ta đơn giản kể lại đầu đuôi sự việc, nghe xong quản gia liền nhíu chặt mày.
"Là người của Vương gia sao? Trước đây tôi đã nghe nói con chó đó suýt nữa thì cắn trúng người rồi, lúc bảo vệ khu phố đến khuyên nhủ thì mụ đàn bà đó còn mắng chửi đuổi người ta đi, không ngờ vẫn là chứng nào tật nấy."
Trong mắt ông hiện rõ vẻ khinh bỉ. Có một số kẻ đột nhiên phất lên liền trở nên kiêuạo hống hách, học thức và tố chất thì chẳng ra làm sao, chỉ thích ra ngoài khoe của. Con chó đó cũng được coi là cái vốn để Triệu Nghệ đem đi khoe khoang.
Mụ ta đâu có biết cái khu biệt thự này thiếu gì những gia tộc thực sự phú quý lâu đời, con chó kia của mụ nếu thật sự gây ra đại họa thì có hối hận cũng không kịp. Hơn nữa, Vương gia so với Thẩm gia căn bản là chẳng có cửa để so sánh, vậy mà dám bắt nạt lên đầu vị bà cô có bối phận cao ngất ngưởng của Thẩm gia, đúng là không biết trời cao đất dày là gì!
Ông phải lập tức đi báo cáo, mách tội với gia chủ mới được!
Sau khi nở nụ cười tiễn Tần Trăn về, quản gia vội vàng hỏi han xem Thẩm Tri Âm có bị hoảng sợ hay gặp vấn đề gì không.
Thẩm Tri Âm thì đang dán chặt mắt vào bàn ăn thịnh soạn đầy ắp các món ngon, nước miếng thèm thuồng suýt chút nữa là chảy ra ngoài. Nghe thấy lời quản gia, cô vội vàng lắc đầu nguầy nguậy:
"Hổng có, hổng có đâu ạ! Bọn họ không bắt nạt được con đâu, Âm Âm lợi hại lắm á!"
Quản gia thấy trạng thái của cô vẫn ổn định thì không hỏi thêm gì nữa, dù sao thì cái chuyện "mách lẻo" này ông chắc chắn là găm định rồi!
Ăn thịt, ăn thịt thôi! Ôi ngon quá đi mất! Kiếp này cho dù có tu luyện thế nào, cô cũng quyết không từ bỏ những món ăn mỹ vị thế này đâu.
Người Thẩm gia ngoại trừ Thẩm Mộ Dã vẫn còn đang đi học, những người khác ai nấy đều có công việc riêng, thậm chí bình thường còn không sống ở nhà cũ Thẩm gia. Chỉ vào những ngày lễ trọng đại, mọi người mới tụ tập về nhà cũ để cùng dùng bữa cơm.
Khi Thẩm Mộ Dã đi học, Thẩm gia lại càng trở nên vắng vẻ, quạnh quẽ hơn.
Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn ở lại Thẩm gia vài ngày. Trong thời gian đó, sau khi được phát cho một chiếc điện thoại di động, cô liền nhắn tin cho sư phụ, bảo ông gửi Tiểu Mễ qua đây.
Lão đạo sĩ cũng đã đồng ý, chỉ là thủ tục vận chuyển có chút phiền phức, phải đợi mất vài ngày mới xong.
Đến thứ Sáu, Thẩm Tri Âm bắt đầu ngồi không yên nữa rồi.
Cô muốn ra ngoài chơi, có rất nhiều thứ muốn mua, nhưng ngặt nỗi... cô không có tiền. Chỉ có thể tìm Thẩm Mộ Dã mượn tạm một ít trước, đợi sau này tìm được cách kiếm tiền rồi sẽ trả lại cho cậu ta sau.
Thật ra Thẩm Tri Âm cũng từng nghĩ đến việc có nên đi bày sạp xem bói hay không. Mấy ngày nay, để tìm hiểu về thế giới này, cô đã đọc rất nhiều truyện chữ và xem không ít phim truyền hình. Trong truyện, mấy nữ chính làm nghề xem bói toán, xem tướng toàn là những đại gia siêu cấp kiếm tiền thôi đó nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


