Thấy cô bé nghiêm túc đến vậy, Thẩm Mộ Dã nhướng mày: "Được rồi, tôi sẽ bảo người đi tra."
Nói xong, chính cậu cũng cảm thấy có chút hoang đường. Không ngờ một thằng con trai như cậu lại thực sự bị một đứa nhóc ranh hù dọa. Mà nói đi cũng phải nói lại, trẻ con ba tuổi thời nay đứa nào đứa nấy cũng nói năng rõ ràng, mạch lạc thế này cơ à?
Sau khi tan làm, Trần Hiểu An vẫn đi về nhà theo con đường như mọi khi. Thế nhưng khi đi đến một con ngõ nhỏ tập trung đông dân cư, cô bỗng thấy rất nhiều người đang tụ tập lại một chỗ, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng cãi vã, ồn ào truyền đến.
Bản năng hóng biến trỗi dậy, Trần Hiểu An lập tức muốn tiến lên phía trước để xem náo nhiệt, dù sao thì số người vây quanh ở kia cũng không hề ít.
Nhưng mới đi được nửa đường, cô bỗng nhiên nhớ lại những lời mà cô bé ở sân bay đã nói với mình:
“Lúc chị về nhà, nếu như trên đường có gặp chuyện xô xát, xung đột thì đừng có tới xem náo nhiệt nhé. Nếu không, chị sẽ gặp họa huyết quang đó.”
Bước chân của Trần Hiểu An khựng lại, cô bắt đầu do dự không biết có nên đi qua đó nữa hay không.
Cũng chính vào lúc này, từ phía đám đông bỗng truyền đến một tiếng hét thất thanh đầy kinh hoàng:
"Á! Giết người rồi!"
Hiện trường lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn nháo nhác. Trần Hiểu An chưa kịp phản ứng đã bị dòng người đang hoảng loạn tháo chạy đâm trúng, khiến cô lảo đảo suýt ngã.
Còn chưa kịp đứng vững, cô đột nhiên phát hiện cánh tay của mình bị ai đó túm chặt lấy một cách điên cuồng, bên tai vang lên tiếng thở dốc dồn dập đầy đau đớn.
Đến khi đứng vững nhìn lại, cô mới kinh hoàng phát hiện một gã đàn ông với gương mặt dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu, tay lăm lăm một con dao dính máu đang lao thẳng về phía mình. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Trần Hiểu An hoàn toàn trống rỗng.
Thế nhưng, ngay khi lưỡi dao sắc bén kia chuẩn bị đâm trúng người cô, không một ai chú ý thấy trên người Trần Hiểu An bỗng lóe lên một luồng ánh sáng vàng rồi biến mất ngay tức khắc. Luồng sáng này trực tiếp đánh văng con dao đang đâm tới trên tay gã đàn ông ra xa.
Cũng nhờ khoảng trống định mệnh đó, vài người đàn ông có vóc dáng cao lớn, vạm vỡ xung quanh đã lập tức lao lên khống chế gã điên kia.
Được cứu thoát trong gang tấc, Trần Hiểu An bủn rủn cả tay chân, ngã ngồi bệt xuống đất. Trong lòng cô vừa hoảng loạn lại vừa sợ hãi, chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi là cô đã "đăng xuất" khỏi thế giới này rồi.
Cho đến khi được đưa về Cục Cảnh sát, dưới sự trấn an của một chị gái cảnh sát, tâm trạng của cô mới miễn cưỡng bình tĩnh trở lại.
Chuyện ngày hôm nay đối với cô hoàn toàn là một tai bay vạ gió. Cô chỉ giống như mọi khi, muốn ghé tai xem chút náo nhiệt mà thôi, ai mà ngờ suýt chút nữa thì mất luôn mạng nhỏ.
Cũng tại cô xui xẻo, bị dòng người đụng trúng nên chạy không kịp, thế là bị chính người đàn bà mà gã đàn ông kia muốn đâm túm lấy cánh tay, kéo về phía trước để đỡ đao thay. Gã đàn ông lúc ấy cũng đã hoàn toàn mất đi lý trí, chẳng thèm nghĩ ngợi gì liền vung dao đâm tới.
Đúng là xui xẻo tám đời mà!
"Cũng may là hung thủ cầm dao không chắc tay nên bị trượt, nếu không thì lần này cô nguy hiểm rồi. Sau này thấy mấy vụ xô xát thế này thì tốt nhất đừng có hóng hớt dính vào nữa nhé." Chị gái cảnh sát cũng thở dài cảm thán thay cho cô.
Trần Hiểu An gật đầu lia lịa. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô vội vàng thò tay vào túi áo, lôi ra chiếc lá bùa đã hoàn toàn xám xịt và phai màu.
Nghĩ lại lời cảnh báo của cô bé lúc sáng, rồi lại nhớ đến cảnh tượng gã đàn ông vung dao đâm về phía mình, nhìn chiếc lá bùa vốn có bề mặt bóng loáng nay lại trở nên ảm đạm, cũ nát chỉ sau một cái chớp mắt, cô càng thêm khẳng định chắc chắn: Chính cô bé đó đã cứu mạng mình!
Có điều chuyện này nếu nói ra ngoài thì chắc chắn sẽ chẳng có một ai tin.
Trần Hiểu An nắm chặt chiếc lá bùa trong tay, chắp hai tay trước ngực rồi dứt khoát quỳ sụp xuống đất, hướng mặt lên trời vái lạy liên hồi:
"Cảm tạ tiểu thần tiên đã cứu cái mạng nhỏ này của con!"
Mấy đồng chí Tuần Bổ viên đứng bên cạnh: "..."
Đi cảm tạ thần tiên ngay tại Tuần Bổ Cục, cô đang muốn khiêu khích tụi tôi hay là đang muốn khiêu khích tụi tôi đây?
Trong lúc làm biên bản lấy lời khai, Trần Hiểu An cũng hiểu rõ được tình huống cụ thể của vụ thảm án này. Chung quy lại thì vẫn là do mâu thuẫn giữa hai vợ chồng.
Gã chồng vốn là một kẻ có tính khí nóng nảy lại còn nghiện rượu, cứ mỗi lần rượu chè vào là lại đập phá đồ đạc, nổi giận lôi đình, thậm chí còn thường xuyên thượng cẳng tay hạ cẳng chân với vợ mình. Cô vợ chịu không nổi nên đã ngoại tình ở bên ngoài.
Sau khi bị gã chồng phát hiện, hai bên bắt đầu xảy ra tranh cãi nảy lửa. Trong cơn giận dữ, máu nóng dồn lên não, gã liền rút con dao gọt hoa quả luôn mang theo người ra đâm thẳng vào vợ mình một nhát.
Nhát dao đó không trúng chỗ hiểm, bằng bản năng cầu sinh, người vợ liền vùng chạy ra ngoài, sau đó tóm đại lấy một đứa xui xẻo là Trần Hiểu An để làm bia đỡ đạn. Người đàn bà đó vậy mà lại dùng cô để đỡ đao!
Trần Hiểu An thực sự khóc không ra nước mắt, tại sao lúc đó cô lại không nghe lời của cô bé kia, rời khỏi nơi thị phi đó sớm hơn cơ chứ.
Sau khi rời khỏi Tuần Bổ Cục, cô vẫn còn sợ hãi tột độ, lập tức đem toàn bộ câu chuyện — bao gồm cả lời cảnh báo của cô bé và chuyện về chiếc bùa bình an — kể hết cho cô bạn thân của mình nghe.
Cô bạn thân thốt lên: "Mày gặp được cao nhân đích thực rồi chứ còn gì nữa!"
Đáng tiếc là Trần Hiểu An lại không có bất kỳ phương thức liên lạc nào của cô bé đó, nếu không, dù có phải trèo đèo lội suối cô cũng phải đến tận nơi để quỳ gối tạ ơn.
Lúc này trời đã tối mịt. Thẩm Tri Âm đang ngồi xếp bằng trên giường để đả tọa thì bỗng nhiên cảm nhận được một luồng nguyện lực nhỏ cùng ánh sáng công đức vàng kim ùa vào cơ thể. Tu vi của cô bé tăng lên một chút, cảnh giới vốn đang đình trệ ở Luyện Khí tầng hai nay đã lờ mờ có dấu hiệu đột phá.
Cô bé dùng những ngón tay nhỏ nhắn của mình bấm độn tính toán, hóa ra là do cô gái đã tặng bánh mì cho mình ở sân bay lúc sáng. Xem ra chị gái đó đã an toàn vượt qua được kiếp nạn này rồi.
Nghĩ đoạn, cô bé lại nhắm mắt tiếp tục đả tọa.
Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Tri Âm miệng ngậm một chiếc bánh bao, lạch bạch chạy tới gõ cửa phòng Thẩm Mộ Dã.
"Làm cái gì đấy!" Thẩm Mộ Dã vốn có thói quen thức đêm, lại thêm tính gắt ngủ kinh niên, liền mở cửa đứng từ trên cao nhìn xuống nhóc con trước mặt, giọng điệu vô cùng cọc cằn.
"Thẩm Mộ Dã, tôi có thể mang thú cưng của mình tới Thẩm gia nuôi được không?"
Thẩm Tri Âm hoàn toàn không bị vẻ mặt hung dữ của cậu làm cho hoảng sợ, cô bé ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn lên hỏi bằng chất giọng mềm mại.
"Thú cưng gì?"
Thẩm Tri Âm đáp: "Một chú mèo hơi to một chút, hiện tại đang ở chỗ sư phụ. Nếu được thì để sư phụ gửi nó qua đây cho tôi."
Mèo à? Mặc dù Thẩm Mộ Dã thích chó hơn, nhưng cậu cũng không bài xích việc người trong nhà nuôi các loài động vật khác.
"Chỉ cần đừng có làm phiền đến tôi là được."
Thẩm Tri Âm lập tức tươi cười rạng rỡ, ánh mắt nhìn Thẩm Mộ Dã tràn ngập vẻ từ ái bao dung của bậc bề trên.
"Vậy thì tôi không thể nhận không đồ của cháu được, cái này cho cháu nè."
Thẩm Tri Âm lôi ra một chiếc lá bùa màu vàng được gấp thành hình tam giác. Chiếc bùa này hoàn toàn khác với chiếc tặng cho Trần Hiểu An, chiếc của Thẩm Mộ Dã còn được buộc thêm một sợi dây chỉ đỏ, có thể đeo trên cổ hoặc đeo vào cổ tay đều được. Cả sợi dây đỏ lẫn lá bùa đều có màu sắc vô cùng tươi tắn, trông rất mới.
Thẩm Mộ Dã nhận lấy với ánh mắt có vài phần chê bai:
"Cái gì đây? Nhóc chơi trò mê tín dị đoan này bị nghiện rồi đấy à? Có biết bây giờ nhà nước đang bài trừ phong kiến mê tín dị đoan không hả?"
Thẩm Tri Âm phồng má lên, dùng đôi mắt to tròn lườm cậu một cái:
"Cái này là bùa bình an, dùng để bảo vệ bình an đó! Cháu không cần thì trả lại đây cho tôi."
Thẩm Mộ Dã nhanh tay giơ cao cánh tay lên, không cho cô bé cướp lại:
"Đồ đã tặng cho người ta rồi sao lại còn đòi thu hồi về thế hả? Nhóc làm thế là không được đâu nhé, bà cô nhỏ."
Thẩm Tri Âm hừ một tiếng, quay người chạy tót xuống lầu dưới, cô bé vẫn còn đĩa sủi cảo ăn dở chưa hết nữa kìa.
Thẩm Mộ Dã quay trở lại phòng. Ban đầu cậu tính ném bừa chiếc bùa bình an đó lên chiếc bàn ở đầu giường, nhưng khi cầm nó trong tay, cậu do dứt mất vài giây, cuối cùng vẫn mím môi đeo nó vào cổ.
Bùa bình an, bảo vệ bình an.
Cậu nhớ thằng bạn thân của mình trên người cũng đeo một cái thứ tương tự như thế này. Nó bảo là do mẹ nó phải lặn lội lên tận chùa Đại Quốc để cầu xin cho nó. Lúc bị hỏi đến, cái bản mặt của nó trông đáng ghét cực kỳ, cái miệng thì cứ mở ra là cằn nhằn than vãn, nhưng thực chất cái mặt thì cười hớn hở đến tận mang tai.
Làm như mỗi mình mày có không bằng! Cậu thầm nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



