"Tiểu thư, cuối cùng thì cô cũng về rồi."
Thẩm Tri Âm có chút ngại ngùng, vội vàng đem một phần lễ vật mà Cố gia tặng nhét vào tay bác quản gia.
"Cái này tặng bác đó nha."
Dù sao thì lần này cũng là do cô bé tự mình trốn vệ sĩ để chạy đi chơi. Nhưng mà, có cho tiền thì lần sau tiểu tổ tông này vẫn cứ dám trốn tiếp.
"Bác không cần lo cho cháu đâu, cháu thực sự rất là lợi hại đó."
Quỷ mà có dẫn xác đến đây cũng chẳng thèm đánh lại cô bé đâu, nhóc con này hung dữ lắm đấy!
Sau khi an ủi bác quản gia vài câu, Thẩm Tri Âm đeo chiếc ba lô mini trên lưng rồi lon ton chạy lên lầu. Vừa về tới phòng, cô bé liền lập tức đổ hết số tiền kiếm được ra giường.
Cô bé xếp tiền ngay ngắn lại một chỗ rồi chụp một tấm ảnh gửi cho sư phụ.
Thẩm Tri Âm: "Tiền tài từ bốn phương tám hướng thi nhau đổ về nè, sư phụ xem con kiếm được bao nhiêu là tiền này!"
Thẩm Tri Âm: [Hình ảnh]
Thanh Bần Đạo Trưởng: "Cái con nhóc thối này, con đi cướp bóc ở đâu mà lắm tiền thế hả?"
Thanh Bần Đạo Trưởng đích xác là vừa hâm mộ vừa ghen tị đỏ cả mắt. Số kiếp của ông cả đời này là cái số nghèo kiết xác, kiếm được bao nhiêu tiền là lại tiêu tán hết bấy nhiêu. Chính vì cái vận mệnh oái oăm đó mà mỗi lần kiếm được tiền, ông đều phải đem đi làm từ thiện sạch sành sanh.
Nhắc đến chỗ che mưa che nắng của ông thì ngoài cái đạo quán nhỏ rách nát nằm ở xó núi ra, bất cứ bất động sản nào đứng tên ông, nếu không chịu cảnh phóng hỏa một cách vô tri thì cũng tự dưng sập tiệm đổ nát. Nghĩ mà nó thảm hại gì đâu á!
Thẩm Tri Âm: "Con tự dùng bản lĩnh của mình để kiếm tiền mà, sư phụ rõ ràng là đang đố kị với con thì có."
Thanh Bần Đạo Trưởng: "Ngoan ngoãn đi, mau mau mua lấy một căn nhà rồi đón sư phụ qua ở ké với."
Thẩm Tri Âm: "Đại Mị khi nào mới tới nơi thế hả? Con nhớ nó lắm rồi đó nha."
Thanh Bần Đạo Trưởng: "Sắp rồi, sắp rồi, chắc là ngày mai sẽ tới nơi thôi."
Vì biết thú cưng của mình sắp được giao đến, Thẩm Tri Âm cả ngày hôm đó chẳng thèm đi đâu cả, cứ ngoan ngoãn ở trong phòng luyện đan.
Cái đỉnh thanh đồng nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay cô bé, vừa được rót linh khí vào một cái liền trong nháy mắt đã biến lớn lên rất nhiều.
Hai tay Thẩm Tri Âm bắt quyết, một vệt ngọn lửa màu cam rực bốc lên, chuẩn xác bay đến phía dưới dược đỉnh rồi bắt đầu bùng cháy dữ dội.
Sau đó, động tác của cô bé vô cùng thong thả, ung dung đem đống dược liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước ném hết vào bên trong.
Nếu như đổi lại là người khác, với tu vi mới chỉ vỏn vẹn ở Luyện Khí tầng hai thì xác suất luyện đan thành công gần như bằng không. Nhưng Thẩm Tri Âm lại có kinh nghiệm tích lũy từ kiếp trước, cho nên loại đan dược cấp thấp này cô bé chỉ cần luyện một lần là thành công ngay.
Có điều, sau khi luyện xong một lò đan thì linh khí trong người cô bé cũng bị tiêu hao sạch bách không còn một giọt.
Đưa tay lau lau mồ hôi trên trán, Thẩm Tri Âm vội vàng bò dậy, chạy tới bên cạnh dược đỉnh rồi kiễng hai cái mũi chân ngắn cũn cỡn lên để ngó vào bên trong.
"Một viên, hai viên..."
Tổng cộng được năm viên. Một lò đầy chuẩn phải được mười hai viên, xem ra trình độ của cô bé đã bị thụt lùi đáng kể, ngay cả một nửa xác suất thành công cũng không đạt được.
Cô bé hì hục đem năm viên đan dược tròn trịa, căng bóng bỏ vào trong một chiếc bình sứ nhỏ. Chỗ cặn thuốc còn thừa lại trong đỉnh cũng không thể lãng phí được. Do linh khí không đủ để tinh luyện chỗ thuốc thừa thành đan, thế là tiểu tổ tông liền tự dùng tay không để vo tròn chúng thành mấy viên thuốc.
Điểm khác biệt duy nhất giữa hai loại này chính là cặn thuốc chứa nhiều tạp chất hơn, hiệu quả trị liệu đương nhiên cũng không thể sánh bằng đan dược chính quy. Nhưng nếu đem so sánh với mấy loại thuốc thông thường của người phàm thì hiệu quả của nó vẫn thuộc dạng dựng sào thấy bóng, uống vào là có tác dụng ngay lập tức, lại còn không có tính kháng thuốc hay bất kỳ tác dụng phụ nào khác.
Trong lúc Thẩm Tri Âm đang khoanh hai cái chân ngắn củn cỡn lại để nặn thuốc viên thì món "bưu kiện chuyển phát nhanh" của cô bé rốt cuộc cũng được giao tới nơi.
"Thẩm tiểu thư, đây là bưu kiện chuyển phát nhanh của ngài, xin mời ký nhận ạ."
Hàng hóa được vận chuyển trực tiếp bằng máy bay trực thăng đáp xuống, làm cho cả quản gia lẫn dàn vệ sĩ của Thẩm gia đều được một phen kinh động hồn vía. Bởi vì cái gọi là "bưu kiện" kia thực sự là to một cách khủng khiếp.
Thẩm Tri Âm nhanh nhẹn ký xoẹt tên của mình vào tờ biên nhận.
"Tiểu thư, cái này... cái này rốt cuộc là cái gì thế ạ?"
Tại sao ông cứ có cảm giác cái thứ ở bên trong kia đang động đậy thế này?
Thẩm Tri Âm lên tiếng an ủi ông: "Bác quản gia đừng có sợ nha, đó là Đại Mị, thú cưng của cháu đó. Nó chỉ là có thân hình hơi bự một chút, sức ăn hơi nhiều một tẹo thôi, chứ tính tình của nó thực ra ngoan ngoãn lắm á."
Bác quản gia: "..." Nhà ai nuôi thú cưng mà lại phải dùng cái lồng sắt to đùng như thế này để nhốt chứ, trong lòng ông đột nhiên dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Và rất nhanh sau đó, điềm báo của ông đã biến thành sự thật.
Ngay tại khoảnh khắc tấm màn phủ xung quanh chiếc lồng sắt được kéo sập xuống, bác quản gia cùng với đám vệ sĩ xung quanh đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, đứng hình mất mấy giây.
Bên trong lồng sắt đang nhốt chễm chệ một con hổ chà bá lửa.
"Mẹ ơi, mập dữ thần vậy!"
"Cái quả bóng gì thế này, con hổ này to xác quá đi mất!"
Mí mắt bác quản gia giật giật liên hồi, đợi đến khi nhìn rõ mồn một cái vằn chữ "Vương" trên trán con mãnh thú kia, ông mới dám khẳng định là mắt mình không bị quáng gà.
"Tiểu thư ơi là tiểu thư à, bắt hổ nuôi là phạm pháp, đi tù như chơi đấy ạ!"
Đây mà là thú cưng cái nỗi gì, đây rõ ràng là loại "hổ ngồi rách quần trong nhà lao" thì có! Cái vị tiểu tổ tông mới có ba tuổi đầu này của bọn họ ơi, lá gan của cô bé rốt cuộc là được làm bằng cái gì mà to gan lớn mật đến mức này chứ?
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, con hổ này trông mập mạp thật đấy, nếu nhìn từ phía sau tới thì trông nó chẳng khác gì một tấm thảm da hổ di động luôn.
"Gào ooo."
Con hổ vừa nhìn thấy Thẩm Tri Âm một cái liền lập tức kích động hẳn lên, nó lao thẳng cả thân hình hộ pháp về phía trước làm cho cái lồng sắt phát ra những tiếng va đập "loảng xoảng" chói tai.
Dưới những ánh mắt đang run rẩy vì kinh hãi của bác quản gia và đám vệ sĩ, Thẩm Tri Âm lại vô tư lon ton chạy vội tới. Cái bàn tay nhỏ xíu còn chưa đủ để nhét kẽ răng con hổ cứ thế mà tự nhiên vỗ vỗ lên cái đầu to bự của đại gia hỏa kia.
"Cháu có giấy phép nuôi dưỡng đàng hoàng mà, Đại Mị là do một tay cháu nuôi nấng từ lúc nó mới có một mẩu tí ti cho đến khi to đùng thế này đó nha."
Nhắc đến chuyện này là Thẩm Tri Âm lại thấy tủi thân phát khóc. Cái hồi cô bé còn chưa biết chạy, nói chuyện còn chưa tròn vành rõ chữ thì ngoài việc phải tự đi cày cuốc kiếm tiền mua sữa bột cho bản thân, cô bé còn phải gánh thêm cả tiền sữa cho cái tàu há mồm Đại Mị này nữa. Nếu cứ trông chờ vào cái lão sư phụ nghèo rớt mồng tơi kia thì cả người lẫn hổ chắc đã sớm dắt nhau xuống suối vàng từ đời nào rồi.
"Trước đó cháu có hỏi qua cháu trai rồi, cậu ấy đã đồng ý cho cháu nuôi nó ở đây rồi đó nha."
Thẩm Tri Âm chớp chớp đôi mắt to tròn, đáng thương nhìn bác quản gia. Ở phía sau lưng cô bé, con hổ béo kia lúc này cũng bày ra cái bộ mặt y khuôn, một người một hổ đưa ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào ông.
Quả không hổ danh là do một tay tiểu tổ tông nuôi lớn có khác, cái thần thái này đúng là đúc từ một khuôn mà ra. Con hổ này ngoại trừ cái xác to đùng ra thì trên thực tế... nó mập thù lù như một quả bóng, mọi cử chỉ hành động đều toát lên một vẻ ngốc nghếch, ngây ngô, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hai chữ "bá khí" của chúa sơn lâm cả.
Khả năng chịu đựng tâm lý của bác quản gia cũng thuộc hàng thượng thừa. Phía sau biệt thự Thẩm gia có một bãi cỏ rất rộng và một cánh rừng thưa, thế là ông liền chỉ huy đám vệ sĩ đẩy cái lồng sắt ra phía sau đó.
"Tiểu thư, cô phải cam đoan là không được để nó tùy tiện chạy lên phía tiền viện đâu đấy nhé."
"Vâng ạ, cháu cam đoan luôn nha."
Thẩm Tri Âm gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.
Chờ cho bác quản gia cùng đám vệ sĩ dàn trận đứng tránh ra xa một chút, Thẩm Tri Âm mới mở cửa lồng thả Đại Mị ra ngoài.
Vừa mới thoát khỏi cái lồng tù túng, Đại Mị liền vẫy vẫy cái đuôi, bày ra bộ dạng cực kỳ ủy khuất rúc vào bên cạnh Thẩm Tri Âm. Nó nằm bẹp xuống đất, dùng hai cái móng vuốt to bự ôm chặt lấy cô bé rồi rên ư ử như đang khóc lóc kể khổ.
Nó đang méch với Thẩm Tri Âm rằng lúc bị người ta vận chuyển bằng máy bay tới đây, nó đã bị say máy bay suýt nôn ra mật xanh mật vàng, mấy ngày liền ăn chẳng được bao nhiêu, làm cho nó bị sụt cân, đói đến mức gầy rộc cả đi rồi đây này.
Thẩm Tri Âm liếc mắt nhìn cái thân hình chứa đầy mỡ bụng của nó mà cạn lời: "Thế thì vừa vặn cho mày giảm béo luôn đi nha, nhìn lại mày xem, trước đây mới đi được có vài bước là đã thở không ra hơi rồi."
Đại Mị vốn được sinh ra ở trong vườn bách thú, hồi đó cô bé đang được sư phụ dắt díu đi kiếm tiền sữa bột thì tình cờ gặp nó. Lúc sinh ra Đại Mị bị khó sinh, chỉ còn sót lại đúng một hơi tàn là chuẩn bị chầu diêm vương, đến cả bác sĩ thú y lúc đó cũng phải bó tay trả về. Sau đó, chính Thẩm Tri Âm đã ôm nó đi rồi dùng đan dược của mình để cứu sống mạng nhỏ của nó.
Sư phụ của cô bé tuy rằng nghèo thật, nhưng bản lĩnh thì có thừa, mối quan hệ quen biết với giới quan lại quyền quý cũng không phải là ít. Việc dùng mấy cái mối quan hệ đó để làm cho cô bé một cái giấy phép nuôi dưỡng Đại Mị hợp pháp thì vẫn là chuyện nằm trong tầm tay.
Sau khi khóc lóc kể khổ với chủ nhân xong, Đại Mị bỗng nhiên chìa cái đuôi của nó ra, nhét vào trong tay Thẩm Tri Âm.
Cô bé cúi đầu nhìn một cái, khá lắm, bất ngờ chưa bấy bì!
"Ủa, Tiểu Ly sao ngươi cũng lén chạy theo tới đây luôn rồi!"
"Xì xì~"
Một con rắn nhỏ màu xanh biếc, trong suốt như ngọc lưu ly đang từ trên cái đuôi của Đại Mị lười biếng bò lên, rồi chuẩn xác quấn quanh cổ tay của Thẩm Tri Âm. Con rắn nhỏ tí nị, thân hình còn chưa thô bằng một ngón tay của người trưởng thành, trông qua thì có vẻ khá là đáng yêu và vô hại.
Nhưng mà trên thực tế, cái gã nhỏ con này lại sở hữu kịch độc chết người, hơn nữa còn là một chủng loại rắn độc hoàn toàn mới mà giới khoa học hiện đại vẫn chưa hề phát hiện ra.
Lúc này, nó quấn thành một vòng tròn quanh cổ tay của Thẩm Tri Âm, đầu đuôi kết nối lại với nhau, thành công biến hình thành một chiếc vòng tay hình rắn vô cùng xinh đẹp rồi nằm im thin thít không động đậy nữa.
Thẩm Tri Âm: "............"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



