"Em uống hết sữa bò rồi á."
Tốc độ tiêu hao sữa bò nhanh hơn nhiều so với dự tính của cô bé.
"Anh mua cho em!"
Tần Trăn thầm nghĩ vị này đúng là một tiểu tổ tông đích thực. Trước khi chân tướng về đứa trẻ con quỷ kia được làm sáng tỏ, anh ta e rằng còn phải cậy nhờ vào vị tiểu tổ tông này của Thẩm gia dài dài.
Tâm trạng Tần Trăn có chút tồi tệ, anh ta đưa tay vò vò cái đầu đinh của mình, bực dọc chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp, căn nhà này tiểu gia mới mua xong."
Ai mà ngờ được cái chỗ này vậy mà lại có quỷ cơ chứ!
Sẵn nỗi bực trong người, Tần Trăn lập tức gọi người đến đập phá bãi đậu xe ngầm bên dưới. Động tĩnh náo loạn quá lớn, trực tiếp kinh động đến tay nhà đầu tư của khu chung cư cao cấp này.
"Tần Trăn, cái đồ phá gia chi tử này, cậu đang làm cái trò gì thế hả!"
Người có thể xây dựng được một khu căn hộ hạng sang tại mảnh đất tấc đất tấc vàng này thì bối cảnh đương nhiên chẳng hề đơn giản. Cố Hoài sa sầm mặt mũi bước tới, nếu không phải vì đánh không lại Tần Trăn thì anh ta thực sự rất muốn tẩn cho tên này một trận lôi đình.
Tần Trăn khẽ nhướng mí mắt: "Chờ một lát nữa là anh biết liền chứ gì. Chỉ đập có một mảng này thôi, có dỡ sạch cả tòa nhà của anh đâu mà lo."
Nghe xem, nghe xem, đây có phải là tiếng người không hả?
"Cậu..."
"Tìm thấy rồi, còn thật sự có này!"
Cố Hoài vừa định mở miệng mắng người thì phía bên kia, nhóm công nhân đang đào đất bỗng truyền đến tiếng hô lớn.
Tần Trăn hít sâu một hơi, vươn cánh tay dài ra một phát kẹp chặt lấy cổ Cố Hoài: "Người anh em à, anh gặp phải chuyện lớn rồi đó."
Nhìn bộ hài cốt vừa bị đào lên kia, Cố Hoài chỉ thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa thì ngất xỉu.
Tần Trăn ném cho anh ta một ánh mắt đầy đồng cảm, sau đó lấy điện thoại ra gọi viện binh. Lúc đầu anh ta không trực tiếp gọi đồng nghiệp ở Tuần Bổ Cục đến là vì chuyện này quá huyền học, khó mà giải thích, bản thân anh ta cũng chưa dám chắc chắn. Nhưng hiện tại chứng cứ rành rành đã phơi bày ngay trước mắt rồi.
Ánh mắt Tần Trăn vô cùng phức tạp nhìn sang phía Thẩm Tri Âm.
"Đúng là hạ nhiệt thật này, nhiệt độ cái bãi đậu xe dưới lòng đất này thấp đến thế cơ à?"
Nhìn thấy động tác của Thẩm Tri Âm, Tần Trăn cũng hung hăng thở phào một hơi. Người khác không biết chứ anh ta thì nhìn rõ mồn một, cái nhóc ma vừa rồi trông quá sức đáng sợ.
Bộ hài cốt của đứa trẻ ma nhanh chóng được mang đi giao cho pháp y xử lý.
Cố Hoài và Tần Trăn đứng ở khu vực vườn hoa hút thuốc.
"Xảy ra cái phốt kinh thiên động địa này, căn hộ của nhà tôi sau này còn bán cho ma nó mua à?" Cố Hoài xót xa, phen này lỗ lã biết bao nhiêu mà kể.
Tần Trăn vỗ vỗ bả vai anh ta: "Tạm thời dẹp chuyện nhà cửa sang một bên đi, chút lỗ lã này nhà anh vẫn gánh nhiệt tình được mà. Chuyện này e rằng phải lùng cho ra bằng được cái đội thi công năm đó mới xong."
"Đúng đó nha, trước tiên đừng thèm quản chuyện nhà cửa nữa hà. Nhà của chú có chuyện lớn đến nơi rồi kìa, còn không chịu về nhà nhanh là vợ chú bay màu luôn đó!"
Một giọng nói sữa non nớt đột nhiên chen ngang câu chuyện. Cố Hoài và Tần Trăn đồng loạt cúi đầu, nhìn về phía cô nhóc đang ôm bình sữa bú chùn chụt.
Mí mắt Tần Trăn hung hăng giật nảy một cái.
Cố Hoài thì nhíu mày: "Nhóc con này đang nói tôi đấy à?"
Thẩm Tri Âm gật gật cái đầu nhỏ: "Ừm ừm, chính là anh đó nha."
Ngó cái dáng vẻ xúi quẩy, xui xẻo đến mức mây đen kéo tới che kín đỉnh đầu của chú kìa, cô bé muốn nhắm mắt làm ngơ cũng không được. Nãy giờ bấm ngón tay tính toán một phát là ra vấn đề ngay lập tức.
Cố Hoài cố nén xung động muốn mắng người, tự niệm thần chú trong lòng không được chấp nhặt với một đứa con nít ranh. Nhưng mà...
"Này nhóc con, em ăn nói xà lơ, lung tung nguyền rủa vợ người khác gặp chuyện như vậy là dễ bị ăn đòn lắm có biết không hả!" Đứa nhỏ nhà ai mà nhìn thì xinh xắn như búp bê bằng sứ, thế mà cái miệng nhỏ này sao xéo sắc thiếu đòn thế cơ chứ.
Tần Trăn huých tay anh ta: "Cố Hoài, hay là anh cứ gọi điện thoại về hỏi thử xem sao đi."
Cố Hoài tức quá hóa cười: "Tôi nói này Tần Trăn, không lẽ cậu cũng tin sái cổ vào mấy cái chuyện bói toán này đấy chứ? Trước đây sao tôi không nhìn ra cậu lại ngốc nghếch đến mức này nhỉ?"
Tần Trăn rít sâu một hơi thuốc, hai tay đút vào túi quần, trên mặt thoáng hiện lên mấy phần trầm thống: "Thế anh có biết vì sao tôi lại biết dưới kia có chôn thi thể của một đứa trẻ không?"
Cố Hoài nhíu mày nhìn anh ta.
"Mau gọi điện hỏi đi."
Trước thái độ của Tần Trăn, Cố Hoài bán tín bán nghi, rốt cuộc vẫn lấy điện thoại ra gọi về nhà. Nhưng liên tiếp mấy cuộc gọi đi mà bà xã vẫn không bắt máy, tim Cố Hoài bỗng "lộp bộp" một tiếng, các ngón tay bắt đầu run rẩy thấy rõ. Chẳng lẽ... xảy ra chuyện thật rồi sao!
Tần Trăn nhắc nhở: "Gọi cho bảo mẫu đi."
"Đúng, gọi bảo mẫu!"
Lần này thì có người bắt máy rồi.
"Dì Vương, dì đang ở đâu thế?" Điện thoại vừa thông suốt, Cố Hoài đã vội vã hỏi dồn dập.
"Là thiếu gia ạ? Tôi đang ở ngoài chợ mua thức ăn đây."
"Dì mau chạy về nhà xem thử vợ tôi đang ở đâu giúp tôi với! Tôi gọi cho cô ấy rất nhiều cuộc rồi mà không ai bắt máy cả."
Vừa nói, Cố Hoài vừa sải bước thật nhanh ra xe, chuẩn bị lao thẳng về nhà.
Tần Trăn cũng một tay bế thốc Thẩm Tri Âm lên rồi nhanh chóng bắt kịp. Hai gia tộc nhà bọn họ nói gì cũng tính là thế giao, Cố Hoài lại lớn hơn anh ta năm tuổi và đã kết hôn được hai năm. Giờ biết tin chị dâu có khả năng gặp chuyện, anh ta khẳng định không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Để tôi lái cho." Tình trạng của Cố Hoài bây giờ rất tệ, lỡ như đi giữa đường tâm thần bất an rồi lại tông xe vào đâu thì khốn.
"Cảm ơn người anh em."
Đang lao vút trên đường thì điện thoại của dì bảo mẫu gọi đến.
"Không xong rồi thiếu gia ơi! Phu nhân bị ngã từ trên cầu thang xuống rồi! Lúc tôi về thì thấy cô ấy đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới sàn nhà!"
Đầu óc Cố Hoài tức khắc nổ vang một tiếng "oanh", ngón tay siết chặt lấy chiếc điện thoại đến mức trắng bệch. Anh ta ép bản thân phải giữ được chút tỉnh táo cuối cùng: "Đã gọi cấp cứu chưa dì?"
"Gọi rồi, gọi rồi! Xe cứu thương sắp đến nơi rồi ạ!" Giọng của dì bảo mẫu ở đầu dây bên kia cũng run bần bật, hiển nhiên là đang vô cùng hoảng loạn.
Giọng Cố Hoài tuy có chút run rẩy nhưng nhìn chung vẫn kiểm soát được tình hình: "Dì cứ đi theo xe hộ tống cô ấy đến bệnh viện trước đi, tôi sẽ đến ngay lập tức."
"Vâng thưa thiếu gia."
Dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy, anh ta bảo Tần Trăn lái thẳng xe hướng về Bệnh Viện Số 1, sau đó tiếp tục gọi điện thông báo cho những người khác trong nhà. Vừa bận vừa cuống, anh ta hoàn toàn quên mất sự hiện diện của tiểu gia hỏa đang ngồi ngay bên cạnh.
Ngược lại, Tần Trăn thông qua gương chiếu hậu khẽ liếc nhìn Thẩm Tri Âm một cái, ngón tay nắm chặt vô lăng có phần siết lại. Mới có ba tuổi đầu mà đã sở hữu bản lĩnh kinh người như vậy, không biết người Thẩm gia đã có ai hay biết gì chưa?
Sau khi chạy thục mạng đến bệnh viện, Cố Hoài lao thẳng tới trước cửa phòng cấp cứu. Tần Trăn bế Thẩm Tri Âm lững thững đi theo phía sau.
"Vợ anh ta có bị làm sao không nhóc?"
Thẩm Tri Âm yên tâm thoải mái để anh ta bế, cô bé lấy tay sờ sờ cái bụng nhỏ rồi lắc đầu: "Tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng đâu l." Cô bé đói bụng rồi, chỉ uống mỗi sữa bò thôi thì làm sao mà no bụng cho nổi.
Tiểu gia hỏa nhăn nhó cái mặt nhỏ tinh xảo của mình lại rồi thở dài thườn thượt. Ai bảo cô bé tuy nhỏ con thế này mà đã phải gánh vác quá nhiều điều cơ chứ.
"Vợ tôi sao rồi dì?"
Dì bảo mẫu đang đứng ngồi không yên trước cửa phòng cấp cứu, vừa nhìn thấy Cố Hoài thì cũng hung hăng thở phào một cái: "Tôi cũng không rõ nữa, phu nhân được đưa vào trong rồi mà bác sĩ vẫn chưa ra. Trên đầu cô ấy bị đập trúng chỗ nào đó, chảy nhiều máu lắm." Trời mới biết lúc dì trở về, nhìn thấy phu nhân nằm bất tỉnh trên vũng máu mà mặt mày dì dọa cho trắng bệch ra sao.
"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Ở nhà không có ai khác nữa à?" Cố Hoài lạnh lùng chất vấn, hai tay buông thõng bên sườn khẽ run nhè nhẹ.
"Trước khi tôi ra ngoài mua thức ăn thì phu nhân và Vân tiểu thư vẫn ở nhà, nhưng lúc tôi quay lại thì chẳng thấy Vân tiểu thư đâu nữa cả."
"Em gái tôi ư?" Ánh mắt anh ta tức khắc lạnh thấu xương.
Chuyện này tốt nhất là không có nửa xu quan hệ nào tới cô ta, bằng không, anh ta thề sẽ không để yên cho bên phía nhà cũ đâu!
Tần Trăn bế Thẩm Tri Âm đứng một bên im lặng xem kịch hay. Đúng lúc này, cửa phòng cấp cứu bật mở, bác sĩ bước ra và Cố Hoài liền vội vàng tiến lên hỏi han tình hình.
"Cũng may là phát hiện và đưa đến đây kịp thời. Bệnh nhân bị mất máu quá nhiều, cộng thêm chấn thương ở vùng đầu nên mới dẫn đến hôn mê, nhưng hiện tại đã qua cơn nguy kịch, không có nguy hiểm đến tính mạng."
Nghe thấy câu nói không có nguy hiểm đến tính mạng, tảng đá trong lòng Cố Hoài lập tức được buông xuống, anh ta bủn rủn cả chân tay, ngã ngồi phịch xuống hàng ghế dựa.
Đúng lúc này, người bên nhà mẹ đẻ của vợ anh ta cũng nhận được tin tức và tức tốc rầm rộ kéo đến.
Sau khi vợ anh ta được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, mọi người lại cùng nhau hộ tống giường bệnh di chuyển sang phòng hồi sức. Cố Hoài cùng gia đình cha vợ lúc này đã kịp hỏi han và nắm được hòm hòm toàn bộ ngọn ngành câu chuyện từ miệng dì bảo mẫu. Sắc mặt của Cố Hoài vô cùng khó coi, anh ta ngồi gục bên cạnh giường bệnh, nắm chặt lấy bàn tay của vợ mình, trong lòng tràn ngập cảm giác sợ hãi xen lẫn may mắn.
Cũng may, vẫn còn may mắn chán...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)