Thẩm Tri Âm cầm danh sách, dùng giọng trẻ con non nớt đọc ra một hàng toàn là tên các loại dược liệu Trung Hoa, còn có một ít hạt giống.
“Nhóc mua những thứ này làm gì?”
Thẩm Tri Âm cũng vô cùng thành thật trả lời: “Ta luyện đan.”
Thẩm Mộ Dã: “…………”
Xong rồi, cậu thấy cô tổ của mình không chừng đã lớn lên ở một nơi nào đó thuộc tà giáo.
Thẩm Tri Âm vỗ vỗ cái ngực nhỏ, đảm bảo: “Yên tâm, tiền sẽ trả. Không trả thì không có sữa bò uống!”
Thẩm Mộ Dã trừng cô: “Luyện đan cái gì? Nhóc không biết trong lịch sử, những vị hoàng đế uống thuốc luyện đan cuối cùng đều chết sớm sao? Còn nhỏ như vậy mà sao đã phong kiến mê tín rồi?”
Thẩm Tri Âm phồng hai má. Cơ thể nhỏ bé này của cô chỉ cần hơi tức giận một chút, mím miệng lại là hai má liền phồng lên, mềm mại giống như bánh bao.
"Cháu không được bôi nhọ ta, ta có truyền thừa chính thống.”
“Nhỏ xíu như vậy thì lấy đâu ra truyền thừa chính thống? Bị lừa còn ngây ngốc giúp người ta đếm tiền.”
“Cháu không cho ta mượn thì ta tìm người khác.”
Không cho mượn thì thôi, hừ! Nếu không phải hiện tại cô còn nhỏ, cô đã đi đến cầu vượt bày quán xem bói rồi.
Cô đã xem tiểu thuyết, nữ chính bày quán xem bói ở cầu vượt kiếm được rất nhiều tiền mà.
Thấy cô bé thật sự tức giận, Thẩm Mộ Dã chậc một tiếng.
“Người thì nhỏ mà tính tình lại lớn, còn không thể để tôi nói. Nói nữa, tôi cũng đâu có bảo là không cho nhóc mượn.”
Giây tiếp theo, đôi mắt Thẩm Tri Âm lập tức sáng lấp lánh nhìn hắn.
“Cháu trai, cháu tốt nhất rồi ~”
Giọng trẻ con mềm mại ngọt ngào, khiến Thẩm Mộ Dã cảm thấy trong lòng như được rót mật.
Mua thì mua đi, cùng lắm thì cậu để ý cô tổ nhiều hơn một chút.
Có tiền của Thẩm Mộ Dã hỗ trợ, Thẩm Tri Âm rất nhanh đã mua đủ số dược liệu mình cần.
Về nhà, cô liền tung tăng phân loại dược liệu.
“Cháu trai ngủ ngon.”
Đến giờ đi ngủ, Thẩm Tri Âm liền về phòng. Quản gia đi tới, kể lại những chuyện xảy ra hôm nay cho Thẩm Mộ Dã nghe.
Càng nghe đến cuối, sắc mặt Thẩm Mộ Dã càng khó coi.
“Vương gia sao? A……”
Thiếu niên cười lạnh một tiếng.
Ngày thường cậu không để tâm đến quá nhiều chuyện, nhưng cậu lại rất bênh người nhà.
Thẩm Tri Âm tuy mới đến, nhưng trước tiên không nói đến việc vai vế của cô trong Thẩm gia đã là cấp bậc cô tổ, cho dù hai người mới ở chung với nhau vài ngày, tình cảm có lẽ chưa sâu, nhưng cô vẫn là người của Thẩm gia.
Biết Thẩm Tri Âm bị bắt nạt mà cậu lại không làm gì thì chắc chắn không thể.
Một học sinh cấp ba như cậu đương nhiên không thể “thiên lương vương phá”, nhưng sai người gây chút phiền phức cho Vương gia, khiến Triệu Nghệ và Vương gia gặp chút rắc rối thì vẫn làm được.
Vì thế, vốn đã đột nhiên gặp vận xui, Vương gia lại càng xui xẻo hơn.
Vương Khang sứt đầu mẻ trán, nóng ruột đến phát hỏa nhưng lại không tra ra được là ai đang đối phó với mình. Trong lúc tức giận công tâm, ông ta còn hộc máu phải nhập viện.
Thẩm Tri Âm nghe nói chuyện này trong một lần đi dạo, là do gặp lại hai ông cháu kia.
Cô hơi ngẩng cằm, vẻ mặt cao thâm nói: “Ta đã bảo mà, nhà bọn họ sẽ phá sản.”
Ông lão cũng rất cảm kích cô, thuận miệng khen cô vài câu.
Người xấu nhận được báo ứng, tâm trạng Thẩm Tri Âm rất tốt, cô bấm tay tính toán.
Cái gì?
Ngọn nguồn khiến Vương gia phá sản vậy mà lại có liên quan đến mình!
“Ơ, cũng không phải ta khiến các ngươi phá sản đâu nhé, giả vờ như ta không tính ra.”
Thiên Đạo cũng không thể tính hết mọi chuyện lên đầu cô được nha.
Mua quà cho cháu trai thôi, vui vẻ~
Chiếc cuốc nhỏ, cái xẻng nhỏ trong tay cô được múa may uy vũ sinh phong.
Vẻ mặt Thẩm Mộ Dã vô cùng khó nói.
Cậu điên rồi sao, lại đi theo cô tổ chơi đất ở đây.
“Cháu trai mau lên, chuyển đống đất này ra ban công.”
Thẩm Mộ Dã liếc cô: “Tôi nói, rốt cuộc nhóc đang làm gì vậy? Trồng luôn một mảnh đất ở đây không được sao, nhất định phải trồng ngoài ban công làm gì?”
Thẩm Tri Âm muốn trồng cây trên ban công thì cứ tùy cô, vậy mà còn nhất định kéo hắn theo làm cu li.
“Một số loại cây ưa bóng râm, không thể trồng ở đây. Ban công tiện chăm sóc hơn.”
Vừa nói, hai tay nhỏ của Thẩm Tri Âm ôm một chậu đất lớn, dùng sức một cái, lập tức nhấc bổng chậu đất còn cao hơn cả cô lên. Nhìn thấy cảnh này, mí mắt Thẩm Mộ Dã giật liên hồi.
“Tôi đệt, nhóc mau bỏ xuống!”
Cậu sợ chậu đất đè lên cô tổ, vội vàng tiến tới đỡ lấy, đặt xuống đất.
“Để tôi làm, mau bỏ xuống. Nhóc muốn chết à?”
Thẩm Tri Âm ước lượng chậu đất trong lòng: “Ta ôm được mà, cháu trai tránh ra.”
Thẩm Mộ Dã vừa lầm bầm vừa chuyển đất: “Đúng là chịu thua nhóc, để ba tôi biết còn tưởng tôi ngược đãi nhóc. Tránh ra, mấy thứ đó nhóc đừng động vào.”
Đống đất này thật sự rất nặng. Thẩm Mộ Dã chuyển một thùng đất lên lầu xong, cảm giác hai tay mình cũng không còn là của mình nữa.
Cậu đúng là ngốc, tại sao nhất định phải tự mình giúp cô chuyển đất chứ?
Bảo tiêu trong nhà đều để làm cảnh à?
Thẩm Mộ Dã trực tiếp gọi người.
Có bảo tiêu giúp đỡ, ban công của Thẩm Tri Âm rất nhanh đã được chuẩn bị xong.
Thẩm Tri Âm ôm một ít đá và hoa cỏ, hì hục bắt đầu bố trí trận pháp ở đó.
Những loại hoa cỏ này đều vừa mới mua về. Cô muốn bố trí một Tụ Linh Trận ở đây, sau này tốc độ tu luyện của cô sẽ nhanh hơn, hạt giống cũng có thể nảy mầm nhanh hơn.
Hai ngày nghỉ nhanh chóng trôi qua, Thẩm Mộ Dã lại phải đến trường.
“Hai lá bùa bình an, ba lá bùa hút bụi, ba lá Tĩnh Tâm Phù, ba lá Thanh Phong Phù.”
Cô đưa những lá bùa mình đã vẽ trong hai ngày qua cho Thẩm Mộ Dã.
“Cất kỹ đi, lúc cần thì lấy ra mang theo bên người là được.”
Cô bé ôm bình sữa vừa được hâm nóng, vui vẻ uống sữa. Nếu đổi sang loại bình khác, cô còn không chịu, dù sao chiếc bình sữa này cũng là cô phải vất vả tìm rất nhiều nguyên liệu mới luyện chế được. Đừng thấy nó nhỏ xinh đáng yêu mà coi thường, bên trong có thể chứa được rất nhiều sữa bò.
Thẩm Mộ Dã: “…………”
Cậu trực tiếp trợn trắng mắt.
“Bùa của nhóc mua sỉ đấy à?”
“Nói bậy, là ta tự tay vẽ từng nét một!”
Nhìn Thẩm Mộ Dã cất hết bùa vào cặp sách, cô mới hài lòng gật đầu.
Tuy hơi cứng miệng, nhưng vẫn là một cháu trai ngoan ngoãn biết nghe lời.
“Tôi đi đây, có chuyện gì thì gọi điện thoại hoặc nhắn tin, tôi mang điện thoại theo.”
Hai ngày nay vì cô tổ này mà cậu còn chẳng ra ngoài chơi với đám bạn, cứ phải ở nhà cùng cô làm loạn, đúng là lãng phí thời gian.
Thẩm Tri Âm đợi hắn đi rồi, sáng sớm hôm sau liền đeo chiếc ba lô nhỏ tung tăng rời khỏi nhà.
Bình sữa cũng đã được đổ đầy sữa, đủ cho cô uống rất lâu.
Có bài học lần trước, lần này quản gia vốn đã sai người âm thầm đi theo bảo vệ cô.
Nhưng mà……
“Cô chủ đã cắt đuôi chúng ta rồi, không tìm thấy cô chủ.”
Ai hiểu được chứ, bọn họ đều là những bảo tiêu được huấn luyện chuyên nghiệp, vậy mà vừa ra khỏi cổng Thẩm gia, người cần bảo vệ đã cắt đuôi bọn họ mất.
Ba người tìm xung quanh một vòng mà vẫn không tìm thấy người.
Một đứa trẻ ba tuổi rốt cuộc đã làm thế nào vậy!
Ban đầu còn cảm thấy nhiệm vụ lần này đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, vậy mà vừa ra khỏi cửa đã bị vả mặt. Chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ bị người ta cười cho mất!
Quản gia nhận được tin: “…………”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
