“Sau khi mọi người trở về thì tự mình cẩn thận một chút, dù sao cũng sống cùng một khu, hai người kia nhìn không giống người có lòng dạ rộng lượng lắm đâu.”
Cảnh sát dặn dò ba người Thẩm Tri Âm xong, yêu cầu họ xuất trình căn cước để đăng ký, như vậy là có thể rời đi.
Nhưng mà……
Thẩm Tri Âm không có căn cước, hơn nữa cô cũng chẳng có quan hệ gì với ông lão.
“Cháu không phải cháu gái của ông ấy à?”
Thẩm Tri Âm lắc đầu.
Ông lão cũng nói: “Là cô bé này đã cứu hai ông cháu chúng tôi. Đồng chí cảnh sát, các anh xem tôi có thể đưa đứa nhỏ này về cùng không?”
“Không được.”
Cảnh sát từ chối.
“Phải để người thân của cô bé đến đón mới được, cô bé còn nhỏ quá.”
Đau đầu thật sự, một đứa trẻ nhỏ xíu như vậy, trên cổ còn đeo bình sữa, rốt cuộc lấy đâu ra can đảm mà đánh một con chó lớn như thế.
Điều kỳ lạ nhất là cô bé thật sự còn đánh thắng.
Sau khi để ông cháu hai người kia rời đi trước, họ bắt đầu hỏi Thẩm Tri Âm có biết số điện thoại của người nhà hay không.
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa hút một ngụm thật lớn. Sữa bò này ngon hơn sữa lão đạo sĩ mua cho cô nhiều, đáng tiếc sắp uống hết rồi.
“Không biết, ta mới đến thành phố A, hiện tại đang ở nhờ nhà người thân.”
Cô nói chuyện rõ ràng, logic cũng rất mạch lạc, chỉ là tốc độ hơi chậm. Các cảnh sát đều cảm thấy có chút khó tin.
Cô bé này khá thật, không chỉ thông minh mà còn đánh nhau giỏi.
Từ lời nói của Thẩm Tri Âm, cảnh sát đoán rằng cô bé hẳn có thể nói rõ tình hình gia đình.
Vì vậy, họ hỏi thông tin về người thân mà cô đang ở nhờ.
“Họ Thẩm, Thẩm Khoan, ông ấy còn có một người con trai tên là Thẩm Mộ Dã.”
“Phụt—khụ khụ khụ……”
Thẩm Tri Âm nhìn sang, phát hiện người vừa bị sặc là Tần Trăn đang uống trà.
Ừm…… Cô uống sữa còn chưa từng bị sặc.
“Cháu nói nhà nào?”
Thẩm Tri Âm ngây thơ lặp lại một lần nữa, sau đó hơi nghiêng đầu nhìn anh.
“Chú biết à?”
Là câu khẳng định, không phải câu hỏi.
Tần Trăn đi đến bên cạnh cô, ngồi xổm xuống đánh giá cô từ trên xuống dưới.
“Hay thật, đúng là Thẩm gia đó à? Sao tôi không biết Thẩm gia có một cô con gái lưu lạc bên ngoài vậy? Là em họ hay chị họ của Thẩm Mộ Dã?”
Thẩm Tri Âm lắc đầu, giọng nói mềm mại mang theo vài phần nhẹ nhàng.
“Thẩm Mộ Dã là cháu của ta, ta là cô tổ của nó.”
Cô nói cực kỳ lớn tiếng.
“Khụ khụ khụ……”
Tần Trăn lại ho khan, hơn nữa còn nghiêm trọng hơn lúc nãy.
Thẩm Tri Âm nghi ngờ nhìn anh, nhưng nhìn tướng mạo thì cũng đâu giống người đang bị bệnh.
Trông khỏe mạnh thế kia, sao nhìn thì được mà dùng lại không được vậy?
Tần Trăn tiến đến trước mặt cô bé, hỏi lại lần nữa:
“Cháu thật sự là cô tổ của Thẩm Mộ Dã? Vậy chẳng phải cũng là cô tổ của Thẩm Tu Nam sao?”
Thẩm Tu Nam.
Cô lục lại ký ức về những gì lão đạo sĩ từng nói với mình. Hình như đó là người con trai làm quân nhân của Thẩm gia.
Nghe giọng điệu quen thuộc của anh, có thể thấy anh và Thẩm Tu Nam hẳn là có quen biết, hơn nữa còn rất thân.
Thẩm Tri Âm ngậm bình sữa hỏi: “Chú là bạn của Thẩm Tu Nam?”
Tần Trăn gật đầu: “Bọn tôi từng là bạn cùng phòng hồi học trường quân đội.”
Hơn nữa còn là bạn rất thân, nếu không thì anh cũng chẳng kinh ngạc đến vậy khi biết thân phận của Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tu Nam vậy mà lại có một cô tổ nhỏ tuổi như thế này, ha ha ha……
Sau một phen vui sướng khi người gặp họa, anh quyết định đưa cô bé ra ngoài.
“Đi thôi, tôi đưa cháu về Thẩm gia.”
Thẩm Tri Âm lễ phép cảm ơn. Tần Trăn có thể đưa cô rời đi đương nhiên là tốt nhất.
Hiện tại Thẩm gia không có ai ở nhà, người duy nhất đang ở thành phố A là Thẩm Mộ Dã thì lại đang đi học. Cô không muốn làm phiền cậu ấy.
Rời khỏi đồn công an, Thẩm Tri Âm lấy một lá bùa vàng từ chiếc túi nhỏ mang theo bên người, đưa cho anh.
“Chú giúp ta, ta cũng tặng chú một món đồ. Đây là bùa bình an, có thể bảo vệ chú bình an đó.”
Tần Trăn vô cùng bất đắc dĩ nhìn cô.
“Cô bé à, cháu có muốn nhìn xem phía sau chúng ta là nơi nào không? Với cả nhìn bộ quần áo tôi đang mặc này, cháu cảm thấy đưa tôi thứ này có thích hợp không?”
Tuyên truyền mấy thứ này ngay trước mặt cảnh sát, cô bé này đúng là có triển vọng.
Thẩm Tri Âm trực tiếp nhét lá bùa vào tay anh, vẻ mặt như thể anh thật ngốc.
“Chính vì chú là cảnh sát nên ta mới đưa cho chú. Lá bùa này của ta có thể bảo vệ chú bình an, thật đó!”
Mặc dù không tin thứ này, Tần Trăn vẫn nhận lấy.
Ít nhất câu “bảo vệ chú bình an” của cô bé được nói ra vô cùng chân thành.
“Này, đồ cháu tặng tôi nhận rồi. Đi thôi, tôi đi lấy xe.”
Lúc đưa Thẩm Tri Âm về, quản gia Thẩm gia đang sốt ruột tìm người.
Quả nhiên chuyện ông lo lắng vẫn xảy ra.
Nếu cô về muộn thêm chút nữa, quản gia đã phải gọi điện báo cảnh sát rồi.
“Cô chủ ơi, cô chạy đi đâu vậy? Người của chúng tôi đã tìm khắp xung quanh mà vẫn không tìm thấy cô.”
Quả nhiên nên chuẩn bị vài người bảo vệ đi theo cô chủ mới được.
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa, hơi chột dạ.
“Ta không cố ý.”
Là có người và chó ăn vạ cô mà!
Quản gia vội vàng xua tay.
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
“Tần thiếu gia, sao cậu lại tới đây?”
Lúc này ông mới chú ý đến Tần Trăn.
Tần Trăn nói: “Cô tổ nhà chú vì một chuyện nên phải đến đồn công an, tôi đưa cô ấy về.”
Anh đơn giản kể lại chuyện đã xảy ra, quản gia lập tức nhíu mày.
“Là nhà họ Vương đó à? Trước đây tôi đã nghe nói con chó của họ suýt cắn người. Lúc bảo vệ khu dân cư đến khuyên can, người phụ nữ kia còn mắng bảo vệ bỏ đi. Không ngờ đúng là bản tính khó đổi.”
Trong mắt ông mang theo vẻ khinh thường.
Có những người đột nhiên trở nên giàu có liền tự cao tự đại, tố chất cũng chẳng ra sao, lúc nào cũng thích khoe khoang bên ngoài.
Con chó kia cũng được xem như vốn liếng để Triệu Nghệ khoe khoang.
Nào ngờ khu vực này có rất nhiều gia đình thật sự giàu có. Nếu con chó của cô ta thật sự gây ra chuyện gì, đến lúc hối hận cũng đã muộn.
Hơn nữa, nhà họ Vương hoàn toàn không thể so với nhà họ Thẩm, vậy mà còn dám bắt nạt cô tổ có vai vế lớn nhất nhà họ Thẩm. Đúng là không biết trời cao đất dày!
Ông lập tức đi mách lại chuyện này với gia chủ!
Sau khi tươi cười tiễn Tần Trăn đi, quản gia vội vàng hỏi Thẩm Tri Âm có bị kinh sợ hay gì không.
Dù sao chuyện này ông nhất định sẽ báo lại!
Ăn thịt, ăn thịt!
Ngon quá đi mất!
Cho dù cả đời tu luyện, cô cũng sẽ không từ bỏ những món ngon như vậy.
Người nhà họ Thẩm ngoại trừ Thẩm Mộ Dã vẫn còn đi học, những người khác đều có công việc riêng, thậm chí ngày thường cũng không ở nhà cũ Thẩm gia.
Chỉ đến những dịp quan trọng, mọi người mới tụ họp ở nhà cũ Thẩm gia ăn một bữa cơm.
Thẩm Mộ Dã đi học, Thẩm gia lại càng vắng vẻ.
Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn ở Thẩm gia mấy ngày. Trong thời gian đó, sau khi có điện thoại, cô liền nhắn tin cho sư phụ, muốn đưa Tiểu Mễ đến đây.
Lão đạo sĩ cũng đồng ý, chỉ là làm thủ tục hơi phiền phức, phải chờ thêm mấy ngày.
Đến thứ sáu, Thẩm Tri Âm không ngồi yên được nữa.
Cô muốn ra ngoài, có rất nhiều thứ cần mua, nhưng lại không có tiền.
Chỉ có thể tìm Thẩm Mộ Dã mượn trước một ít, sau đó nghĩ cách kiếm tiền trả lại cho cậu.
Thật ra Thẩm Tri Âm từng nghĩ có nên ra ngoài bày sạp xem bói hay không.
Mấy ngày nay, để tìm hiểu về thế giới này, cô đã xem rất nhiều tiểu thuyết và phim truyền hình. Trong tiểu thuyết, những nữ chính biết xem bói đều kiếm tiền siêu giỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
