Trải qua một trận kéo co dài, cuối cùng chiếc đỉnh này được bán với giá 300 tệ.
Thẩm Tri Âm cầm trong tay, đôi mắt cong cong: “Chú giỏi mặc cả thật đó, lần sau ta mua đồ sẽ gọi chú.”
Tần Trăn: “……”
Đây là xem anh như cái gì vậy?
“Nhưng chiếc đỉnh nhỏ này là đồ thật đó, không phải đồ giả đâu.”
“À…… Nhỏ như vậy mà cháu còn biết thật giả? Thứ này nhìn còn mới tinh, vừa nhìn đã biết là đồ thủ công hiện đại.”
“Không phải đâu.”
Chỉ là chất liệu của chiếc đỉnh này đặc biệt, bên trong đỉnh còn có một trận pháp thanh tẩy, nên mới không bám bụi đất, nhìn mới tinh như vậy.
Đã mua được thứ mình muốn, nhưng Thẩm Tri Âm vẫn không chịu về Thẩm gia, mà quấn lấy Tần Trăn đòi đến chỗ anh ở.
“Đến nhà chú làm gì? Căn hộ nhỏ này không xa hoa được như Thẩm gia đâu.”
Căn hộ chắc chắn không lớn cũng không xa hoa bằng biệt thự, nhưng căn hộ mà Tần Trăn tự mua cũng thuộc loại chỉ người có tiền mới mua nổi.
Thẩm Tri Âm nhìn quanh một lượt.
“Đương nhiên là tới giúp chú bắt quỷ nha, trên người chú có quỷ khí đó.”
Tần Trăn có chút bất lực, đưa tay xoa xoa cái đầu tròn vo của cô bé.
“Chú nói này, rốt cuộc cháu học mấy thứ lung tung này từ ai vậy? Ở trước mặt cảnh sát mà cũng dám nói bậy.”
Thẩm Tri Âm lắc lư cái đầu: “Không tin thì chú đi theo ta.”
Cô đã tìm được đại khái vị trí của con quỷ kia, liền nắm lấy hai ngón tay của Tần Trăn, kéo anh về phía bãi đỗ xe dưới tầng hầm rồi bước đôi chân ngắn chạy đi.
Tần Trăn chậm rãi đi theo phía sau.
Anh cúi đầu nhìn thời gian, thầm nghĩ đợi Thẩm Tu Nam trở về nhất định phải đòi cậu ta bù đắp, mình bận rộn như vậy mà còn phải giúp Thẩm gia trông trẻ.
Hai người đi xuống tầng hầm.
Thẩm Tri Âm lần theo quỷ khí, tìm thấy thứ mình muốn tìm ở một góc của bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Đó là một con quỷ nhỏ, mặc một chiếc váy hoa màu vàng hơi rách nát. Làn da xanh trắng, không có chút huyết sắc nào, đôi mắt đen như mực, không có lấy một chút lòng trắng.
Lúc này, cô bé đang ngồi xổm ở góc tường. Nghe thấy tiếng động, cô bé ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Thẩm Tri Âm và Tần Trăn, nhưng không có động tác gì khác.
Đổi lại là người khác, bị một con quỷ nhỏ như vậy nhìn chằm chằm có khi đã bị dọa chết khiếp.
Thẩm Tri Âm lại chẳng sợ chút nào, còn tiến đến gần.
Oán khí của con quỷ nhỏ này rất nặng, sắp biến thành lệ quỷ rồi.
“Chào em, em ở đây bao lâu rồi?”
Quỷ nhỏ nhìn ra phía sau, không có ai cả, vậy là cô bé đang nói chuyện với mình sao?
Quỷ nhỏ mở to mắt.
“Chị đang nói chuyện với em sao?”
Giọng nói của quỷ nhỏ âm trầm, giống như truyền đến từ địa ngục, còn mang theo chút tiếng vọng.
Thẩm Tri Âm gật đầu, bắt đầu hỏi quỷ nhỏ một số thông tin.
Phía sau, Tần Trăn nhìn cô bé con đang nói chuyện với bức tường. Dù không tin những chuyện này, giờ phút này da gà trên cánh tay anh vẫn nổi hết lên.
Hơn nữa không biết có phải do tác động tâm lý hay không, anh cảm thấy nơi này lạnh buốt.
Mẹ nó, muốn rời đi quá.
Cô tổ nhỏ của Thẩm Tu Nam có hơi tà môn rồi đó.
“Cháu đang làm gì vậy?”
Thẩm Tri Âm quay đầu lại: “Ta đã nói chú chắc chắn gặp quỷ mà, chính là em ấy.”
Tần Trăn tê cả da đầu: “Cô bé nói linh tinh gì vậy, ở đó làm gì có gì.”
“À, ta quên mất chú không nhìn thấy.”
Thẩm Tri Âm lục lọi trong chiếc túi của mình, lấy ra một lá bùa.
“Cái này chú mang bên người đi.”
Tần Trăn đầu đầy hắc tuyến: “Đủ rồi đó, chú không có thời gian chơi với cháu.”
Thẩm Tri Âm chống hai tay lên hông, hừ một tiếng: “Dán bùa có mất sức của chú đâu? Ngốc như vậy, cẩn thận sau này không tìm được vợ!”
“Ơ, cái nhóc này sao lại còn……”
Lời còn chưa nói xong, anh đã thấy lá bùa kia bay lên, trực tiếp dán lên đầu mình.
Nhưng chỉ một giây sau, lá bùa liền biến mất không thấy.
Tần Trăn kinh hãi nhìn về phía Thẩm Tri Âm, vừa nhìn sang đã suýt nữa hồn vía lên mây.
“Khỉ thật…… Cái quỷ gì vậy!”
Bên cạnh Thẩm Tri Âm có một đứa trẻ rõ ràng không giống người bình thường đang đứng đó. Làn da xanh đen, đôi mắt quá mức đáng sợ. Dù Tần Trăn đã làm cảnh sát nhiều năm, giờ phút này cũng bị dọa đến liên tục lùi về sau.
Quỷ nhỏ lúc này đang dùng đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Tần Trăn.
Tần Trăn theo bản năng muốn rút súng, tay vừa đưa đến bên hông mới nhớ ra mình đang mặc thường phục.
“Em ấy tên là Bạch Khả Khả.”
So với một người đàn ông trưởng thành như Tần Trăn, cô bé Thẩm Tri Âm lại chẳng sợ chút nào, thậm chí còn nhiệt tình giới thiệu với anh.
“Chú Tần, chú yên tâm đi. Em ấy chưa từng làm ai bị thương.”
Nếu con quỷ này đã từng giết người, thì hôm nay dù thế nào cô cũng phải đánh với nó một trận trước.
Tần Trăn ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, mồ hôi lạnh cũng bị dọa toát ra.
“Cho chú bình tĩnh một lát.”
Qua một lúc lâu, anh mới tiếp tục nghe Thẩm Tri Âm nói.
Quỷ nhỏ tên Bạch Khả Khả. Sau khi chết biến thành quỷ, ký ức sẽ dần suy yếu.
Nhưng nếu chấp niệm quá sâu hoặc lúc chết oán khí quá nặng, bọn họ sẽ quanh quẩn nơi thế gian này.
Ký ức của Bạch Khả Khả cũng đã suy yếu, nhưng cô bé vẫn còn nhớ tên mình, vẫn còn nhớ mình muốn về nhà.
Hơn nữa oán khí trên người cô bé quá nặng, vừa nhìn đã biết cái chết không hề bình thường.
Thẩm Tri Âm biết được cũng không nhiều.
“Em ấy quanh quẩn ở đây không chịu rời đi, có lẽ thi thể đang ở nơi này.”
Biểu cảm của Tần Trăn trở nên nghiêm trọng.
Nếu là thật, vậy đây chính là một vụ án mạng.
Nhưng mà…… biết được chuyện này bằng cách này, bây giờ anh cũng không biết mình nên kinh ngạc hay nên lo lắng nữa.
Cô bé này vậy mà thật sự có thể nhìn thấy quỷ!
Không chỉ mình cô bé nhìn thấy, còn khiến anh cũng nhìn thấy.
Giờ phút này, tam quan của Tần Trăn đã hoàn toàn vỡ vụn, đang gian nan xây dựng lại.
“Chú lập tức thông báo người tới tìm. Cháu chắc chắn là ở đây sao?”
“Ở đây.”
Quỷ nhỏ đột nhiên lên tiếng. Giọng nói lạnh lẽo, âm trầm, chỉ hai chữ thôi cũng khiến Tần Trăn sởn tóc gáy.
“Được, chú biết rồi.”
Gian nan nói xong câu đó, anh lập tức bế Thẩm Tri Âm lên, chạy một mạch khỏi bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Đến bên ngoài, được ánh nắng bao phủ, anh mới cảm thấy mình sống lại.
Anh chẳng còn hình tượng gì, ngồi xuống bồn hoa, lấy thuốc lá ra định hút một điếu, nhưng nhìn cô bé bên cạnh rồi vẫn cất đi.
“Trên người chú…… thật sự có cái thứ quỷ khí gì đó sao?”
Bị vả mặt nhanh quá, lúc trước còn không tin, giây sau đã nhìn thấy quỷ thật.
Một cô bé ba tuổi mà nói chuyện ngang ngược thế này sao?
“Quỷ khí trên người chú không nhiều, không đáng ngại. Nhưng người khác thì chưa chắc.”
Dù sao Tần Trăn cũng là cảnh sát, trên người có chính khí, quỷ khí dính vào người anh cũng sẽ nhanh chóng tiêu tan. Phơi nắng một ngày thì càng chẳng còn lại chút nào.
Nhưng những người khác thì không giống vậy.
“Càng nhiều oán khí thì em ấy càng lợi hại, mất lý trí sẽ làm người khác bị thương.”
Quỷ nhỏ hiện tại vẫn có thể giữ được lý trí, không làm người khác bị thương, nhưng theo oán khí tích tụ ngày càng nhiều, rất khó đảm bảo sau này cô bé sẽ không làm hại người khác.
Đặc biệt nếu nhìn thấy người từng làm hại mình xuất hiện dưới tầng hầm, oán hận của quỷ nhỏ sẽ lập tức bị kích thích, biến thành lệ quỷ.
Thẩm Tri Âm chậm rãi, cố gắng dùng những lời đơn giản nhất để nói cho Tần Trăn nghe hết những chuyện này, sau đó ôm bình sữa, uống hết phần sữa cuối cùng.
Giải thích nhiều như vậy khiến cô mệt chết đi được.
Cô chỉ là một cô bé ba tuổi thôi mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)