Thân hình Nam Tư Nhã cứng đờ, lại thật sự sợ ông nội sẽ nổi trận lôi đình, thế nên cô ta vội vàng đứng thẳng lại.
Ông cụ hừ lạnh một tiếng, trong mắt có chút thất vọng. Quả nhiên, không phải là cháu gái ruột thì cũng khác hẳn. Lòng dạ hẹp hòi như vậy, có chỗ nào giống cháu gái của mình cơ chứ?
“Được rồi, nếu đã trở về thì dàn xếp cho tốt, có thiếu thứ gì thì cứ nói với má Trần.” Ông cụ lúc này đã dịu giọng hơn khi nói chuyện với Tang Ninh.
“Cảm ơn ông nội ạ.”
Tang Ninh vốn định cúi người hành lễ, nhưng cô chợt nhớ ra những gì mình vừa quan sát nãy giờ - Dường như bọn họ không có lễ nghi đó ở trong phương diện này, thế nên cô chỉ khẽ gật đầu.
Ông cụ lúc này mới đứng dậy rời đi. Những người vây quanh ông cụ cũng liếc nhìn Tang Ninh một cái, sau đó mỗi người mang theo một suy nghĩ riêng mà tản đi hết.
Chỉ còn lại một nhà Nam Chấn Minh ở lại.
Nam Chấn Minh đột nhiên ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt đen láy, sáng trong như thủy tinh của cô, khiến ông có cảm giác như mình bị cô nhìn thấu.
Làm sao có thể chứ? Chẳng phải đây chỉ là một con bé quê mùa không hiểu chuyện thôi sao?
Nam Chấn Minh hít sâu một hơi, lấy lại phong thái của một người làm cha, giọng điệu uy nghiêm mà trầm giọng nói: “Con mới về, còn chưa thích ứng được, cứ nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai ba sẽ cho gia sư đến dạy con. Ở nhà họ Nam không giống như ở vùng nông thôn, có rất nhiều quy củ, con cần phải học hỏi ghi nhớ hết mới được.”
Tang Ninh khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”
Giọng điệu có vẻ cung kính, nhưng cũng rất xa cách.
Ôn Mỹ Linh đỏ mắt, bước tới nắm lấy tay Tang Ninh: “Ninh Ninh à, sau này chúng ta là người một nhà. Con có thể trở về như thế này, mẹ thực sự vui lắm.”
Tang Ninh nhìn thoáng qua Nam Tư Nhã. Ôn Mỹ Linh lại lập tức chủ động kéo tay Nam Tư Nhã đặt cùng với tay Tang Ninh, rồi nói với cô: “Sau này Tư Nhã chính là em gái con. Con bé vốn nhút nhát, con nhớ chăm sóc nó nhiều chút.”
Ôn Mỹ Linh lại định kéo tay Nam Mục Thần, nhưng cậu ta đã lập tức hất ra, không hề che giấu sự mất kiên nhẫn trên mặt mình. Cậu ta đang học cấp ba, đúng độ tuổi sĩ diện, bạn bè trong trường mà biết cậu ta có một cô chị quê mùa như thế này thì không biết sẽ chế giễu cậu ta cỡ nào nữa.
Nam Tư Nhã bị ép phải đặt tay lên mu bàn tay của Tang Ninh, trong lòng cô ta có hơi chán ghét, nhưng vẫn làm ra vẻ e sợ mà nhìn qua Ôn Mỹ Linh: “Mẹ...”
Ôn Mỹ Linh vội ôm lấy cô ta, như muốn mang lại cảm giác an toàn cho cô con gái nhỏ: “Mẹ đã nói rồi, sau này chúng ta là người một nhà, con đừng lo lắng. Mẹ đã nuôi dạy con hai mươi năm, sao có thể không thương con được?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)