Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tôi đương nhiên là không hề!” Trần Chỉ Hàm lập tức phản bác, giọng cao hẳn lên.
Tang Ninh mỉm cười: “Không có thì tốt, là tôi lo lắng thừa rồi.”
Trần Chỉ Hàm nghẹn lời, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào, đành lạnh lùng nói: “Cô tự lo cho mình đi!”
Giọng cô ta hơi lớn, khiến vài người xung quanh quay qua nhìn nhìn.
Tang Ninh chỉ mỉm cười gật đầu, còn Trần Chỉ Hàm bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy thì cảm thấy có chút khó chịu, trong lòng bực bội vô cùng.
Đột nhiên, đám đông trở nên xôn xao, tất cả đều hướng ánh mắt về phía cầu thang.
Thì ra là bà cụ Hạ đã xuất hiện. Dù đã hơn bảy mươi tuổi nhưng tinh thần bà cụ vẫn rất minh mẫn, dáng vẻ hiền từ đoan trang. Mái tóc bạc được búi gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc bích, bà mặc sườn xám truyền thống, khoác thêm một chiếc khăn thêu tinh xảo, ung dung bước xuống dưới sự hộ tống của mọi người.
Ánh mắt Trần Chỉ Hàm lập tức sáng lên, nhưng lại không phải vì bà cụ Hạ, mà là vì người đứng phía sau bà cụ.
Một bóng dáng cao lớn nổi bật giữa đám đông. Anh mặc bộ vest đen cắt may tinh tế, nhưng dù trang phục có chỉnh tề đến đâu thì cũng không thể che giấu được vẻ phóng khoáng, ngang tàng của anh. Đút tay vào túi quần, chân chậm rãi bước xuống, những sợi tóc trước trán lòa xòa, mặt mày thâm thuý - giờ phút này, ánh mắt ấy lại lộ vẻ lười biếng, chuẩn xác mà nói, là có chút nhàm chán.
Tang Ninh bị khí chất của bà cụ Hạ thu hút. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một người đoan chính như vậy kể từ khi đến đây, khiến cô bất giác nhớ đến bà nội của mình.
Nhưng dường như bà cụ Hạ có mắt sau gáy, đột nhiên quay đầu lại, trừng anh một cái.
Hạ Vân Chu đặt tay lên vai Hạ Tư Dữ, hạ giọng nhắc nhở: “Hôm nay là sinh nhật bà nội, chú mày đừng làm loạn.”
Hạ Tư Dữ lười biếng dựa vào ghế, giọng điệu nhàn nhã: “Anh nói gì thế? Em có làm loạn đâu? Để mừng sinh nhật bà, chẳng phải em đã gột rửa tâm hồn, làm lại cuộc đời rồi sao?”
Hạ Vân Chu chỉ liếc anh một cái, lười tranh luận, rồi quay lại ngồi bên cạnh bà cụ.
“Cả ba cháu trai đều có mặt để chúc thọ lão phu nhân, đúng là có hiếu quá!” Có người lên tiếng khen ngợi.
Bà cụ Hạ mỉm cười: “Chúng nó đều có lòng.”
Hạ Vân Chu cũng cười nói: “Ba vì bận công việc trong quân đội nên không kịp về, bảo con đặt một bó hoa tặng bà. Đây là hoa tường vi mà bà thích nhất đấy ạ.”
Bà cụ nhìn bó hoa được mang đến, vui đến mức không khép được miệng. Không biết nhớ đến chuyện gì, trong mắt còn có chút ngấn lệ: “Ba cháu cũng có lòng.”
Một vị phu nhân cười nói: “Hôm nay là đại thọ của lão phu nhân, có rất nhiều người muốn đến chúc mừng đấy ạ. Lão phu nhân đúng là người có phúc, chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi!”
“Trăm tuổi hay không không quan trọng, sống một đời thấy đáng giá là đã đủ rồi. Nhưng mà nói thật, điều duy nhất tôi còn canh cánh trong lòng chính là A Dữ. Nếu có thể thấy nó kết hôn, tôi sẽ không còn gì tiếc nuối nữa.”
Hạ Tư Dữ khẽ nhướng mày, giọng điệu vẫn nhàn nhã, bông đùa: “Bà ơi, anh cả và anh hai cũng chưa kết hôn mà, sao bà lại chỉ tiếc nuối mỗi mình cháu thế?”
“Bởi vì hai anh của cháu không có ngang bướng như cháu chứ sao!”
“...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)