Còn cô, một nhân vật pháo hôi dám tranh giành đàn ông với nữ chính, kết cục không thể thảm hơn.
Vì yêu nam chính, cô liên tục gây sự với nữ chính, nhưng lần nào cũng thất bại, ngược lại còn đẩy mối quan hệ của nữ chính và các chàng trai kia phát triển hơn.
Sau khi hoàn thành vai trò của cốt truyện, cô mất hết danh dự, nghiện ma túy, cuối cùng nhảy từ tầng cao xuống.
Nhận một suất cơm hộp kém chất lượng dành cho “người công cụ”.
Lục Vãn: …
Chết tiệt, cốt truyện này đúng là điên rồ!
Không, nam nữ chính mỗi ngày yêu đương cuồng nhiệt, cẩu huyết mà ngược luyến, còn thời gian đâu mà học?
Đều là học sinh trung học, so với họ, cuộc sống mỗi ngày lên lớp, làm bài tập, làm việc ba điểm một tuyến của cô… quả thực nhạt nhẽo vô vị như kịch câm.
Mặc dù không hiểu nổi điểm hấp dẫn của cuốn tiểu thuyết đó, nhưng không thể trêu vào thì cô có thể tránh đi xa.
Lục Vãn không muốn làm người công cụ, dùng sự độc ác và ngu ngốc để làm nền cho lòng tốt của nữ chính.
Mọi người nước giếng không phạm nước sông đi.
Nữ chính bận rộn đấu tranh, nam chính bá đạo bận rộn tỏ ra ngầu, cô chỉ muốn học tập.
Thỏ trắng nhỏ bị bá vương trường học ép vào tường mà hôn, ôm eo mà hôn!
Còn cô chỉ muốn thi đứng nhất toàn trường.
...
Lục Vãn rời phòng thi, vừa bước ra khỏi cổng trường liền thấy bạn bè đứng bên kia đường.
Chỉ là cô còn chưa kịp đến lối đi bộ, một chiếc xe đã dừng lại bên cạnh.
Cửa sổ xe hạ xuống, tài xế ngồi phía trước cô nhận ra.
Chính là người đàn ông đầu bóng lộn đến tìm cô hôm trước.
Trương Vệ Đông đã ở Ninh huyện ba ngày rồi, hắn được nhà họ Triệu nhờ, đưa cháu gái thất lạc của ông cụ về.
Lần đầu tiên thấy Lục Vãn, hắn đã rất thất vọng.
Chỉ có thể nói rằng môi trường ảnh hưởng rất lớn đến một người!
Đừng nói là tiểu thư nhà giàu, nhìn cũng không giống con gái.
Thật quá kỳ lạ, cháu gái nhà họ Triệu lại bị nuôi như con trai suốt mười mấy năm?
Lúc đó Trương Vệ Đông đã thầm nghĩ, không biết tâm lý cô có vấn đề không…
Dù sao được nhận về, cuộc đời này coi như bị hủy hoại.
Nhưng cô lại nhanh chóng chấp nhận lời hắn nói, không tỏ ra quá bất ngờ.
Nhưng điều đó cũng bình thường, sống khổ sở bấy lâu, đột nhiên biến thành thiên kim tiểu thư, có ai mà không vui?
Giống như trúng xổ số độc đắc, ai mà từ chối được chứ!
Người nhà họ Triệu dặn dò, để tránh rắc rối, phải đưa cô về càng nhanh càng tốt, tránh biến cố trên đường.
Nhưng vị này lại nói muốn làm đến cùng, ít nhất phải đợi thi giữa kỳ xong mới đi.
Trương Vệ Đông đợi hai ngày, giờ thì đầy bụng bực bội.
Chưa về mà đã bày đặt ra vẻ tiểu thư.
Cô ta xứng sao? Chỉ là may mắn gặp vận thôi, thật là không biết tự lượng sức.
Ông không phải người nhàn rỗi.
Trương Vệ Đông không giấu nổi sự thiếu kiên nhẫn, cau mày nói:
“Thi xong rồi, giờ có thể đi chưa?”
Lục Vãn ngớ người:
“Bây giờ à? Đã chiều rồi, ngày mai đi, tôi còn chút việc, chưa thu dọn hành lý.”
“Còn việc gì? Cô biết nhà họ Triệu có nghĩa là gì không? Đừng thu dọn đống rác rưởi của cô nữa, lúc đó sẽ mua mới cho, không thiếu tiền đâu, cái tính nhỏ nhen này không ra gì.”
Người nhà họ Triệu cứ thúc giục, Trương Vệ Đông lo lắng, nói chuyện không khách khí.
Cô ta có bị bệnh không, đưa cô ta đi hưởng phúc mà còn lề mề.
.......................................
Hứa Yêu đợi nửa ngày, không thấy Lục Vãn đến, bèn qua xem thử.
Anh ta tình cờ nghe được câu cuối cùng.
Hứa Yêu biết Lục Vãn đã tìm được cha mẹ ruột, chắc vài ngày nữa sẽ đi, nhưng những người đó lại có thái độ tệ như vậy?
Hứa Yêu đá mạnh vào cửa xe:
Hắn nhìn đối phương một lần, biết mình không đánh lại được, rồi quay đầu bực bội nhìn Lục Vãn:
“Cô thường qua lại với mấy người này à? Cô đúng là tự hủy hoại mình! Đúng là rừng thiêng nước độc sinh điêu dân.”
Lục Vãn thấy vô cùng kỳ lạ.
Ninh huyện không phải là thành phố lớn, nhưng tuyệt đối không dính dáng đến “rừng thiêng nước độc”.
Thị trấn nằm trong vùng núi, cảnh sắc đẹp, tài nguyên khoáng sản phong phú, có mấy loại khoáng sản trữ lượng rất dồi dào, kinh tế phát triển không tệ.
Cô không muốn gây sự, nhưng cũng không kiên nhẫn nghe người ta dạy dỗ, lạnh lùng nói:
“Ông không muốn đợi thì có thể đi ngay bây giờ, cho tôi một địa chỉ, tôi tự đi tàu hỏa qua đó.”
Trương Vệ Đông suýt phát điên.
Đi tàu hỏa? Người này bị điên rồi?
Hắn muốn túm lấy cổ áo đối phương, để cô ta tỉnh táo lại, nhưng cậu thiếu niên tóc bạc bên cạnh trông không dễ chọc, nên không đáng để hắn phải so đo với mấy kẻ côn đồ.
Trương Vệ Đông nuốt cơn giận, buông một câu "Lười nói với cô" rồi nhấn ga rời đi.
Đúng là đồ nhà quê, không biết sau này sẽ gây ra bao nhiêu chuyện cười, ông ta sẽ chờ xem.
...
Sau khi vị khách không mời mà đến rời đi, Lục Vãn quay đầu nói:
“Đi thôi, hôm nay tôi mời, đến quán nướng tôi làm thêm.”
“Ông ta nói vậy mà cậu vẫn còn tâm trạng ăn uống à?”
Lục Vãn: “Tôi đã đặc biệt nhờ ông chủ để lại món ngon, chỉ có một phần duy nhất từ con bò thôi.”
Hứa Yêu còn đang tức giận, nghe vậy lập tức bị thu hút: “Ngưu tiên* à? Cậu định ăn gì bổ nấy à à?”
*Ngưu tiên: Bộ phận xyz của bà đực
Lục Vãn: “Cút! Là lưỡi bò! Lưỡi bò nướng!”
“...Ồ.”
Hứa Yêu nhún vai, không thể trách anh ta hiểu lầm, bình thường các hoạt động “so kè” của con trai, Lục Vãn đều không tham gia, hơn nữa mỗi lần đi vệ sinh đều đi một mình.
Anh ta nghi ngờ Lục Vãn có bệnh, nên thứ đó không được bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

