Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi khiếp sợ không nói nên lời, con trai ruột của Lâm Thái Thiên? Vậy Lâm Quốc An là ai?
Chưa từng nghe nói Lâm Thái Thiên có hai con trai.
Sau khi nhận lại Lâm Quốc An, Lâm Thái Thiên đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào ông ta, nhưng cuối cùng phát hiện ra dạy thế nào Lâm Quốc An cũng không thể học được chuyện kinh doanh làm ăn. Không chỉ vậy, Lâm Quốc An còn đầy tật xấu, kiêu ngạo, tự đại, hám vinh... Trong sự thất vọng, Lâm Thái Thiên không còn gặp Lâm Quốc An nữa, mỗi năm chỉ có ông ta chút tiền tiêu vặt.
Nếu Lâm Thái Thiên còn một người con trai khác, không thể nào đến giờ vẫn không nghe thấy phong thanh gì.
Lâm Uyên thấy tôi nhìn ông nhưng không nói gì, ông ngại ngùng đứng cạnh giường bệnh: “Bố có thể gọi con là Viên Viên không? Bố không có bản lĩnh gì nhưng sẽ đối xử rất tốt với con, con đừng sợ, tuy nhà chúng ta không có điều kiện như ông Lâm…”
Một giọng nữ dễ nghe chen vào: “Bố mẹ rất chờ mong con, nếu con không thích thì có thể gọi bố mẹ là chú dì, hoặc con muốn gọi kiểu gì cũng được.”
Người phụ nữ này ăn mặc đơn giản, để tóc dài, rõ ràng đã lớn tuổi, gương mặt trái xoan trắng nõn với nụ cười sảng khoái, trông gần giống tôi, khung thoại trên đầu viết: “Trần Tử Tô, mẹ ruột của bạn, giáo viên dạy lịch sử cấp ba. Vốn dĩ gia đình không tệ, nhưng bị vận đen của Lâm Uyên ảnh hưởng nên gia đình sa sút. Ghi chú: Có thể xóa bỏ nhờ hào quang may mắn.”
Tôi suy nghĩ một lúc, có vẻ như bố mẹ ruột của tôi sống không mấy khá giả vì xui xẻo.
Tôi lấy lại tinh thần, nhìn thấy họ đứng bên cạnh tôi, nhìn tôi với ánh mắt thận trọng.
Tôi mỉm cười ngoan ngoãn: "Bố mẹ, con đã mong chờ hai người từ rất lâu rồi, bây giờ chúng ta có thể về nhà được không?"
Họ vô cùng ngạc nhiên, liên tục đáp: "Được được được, chúng ta về nhà thôi."
Vào lúc Lâm Quốc An tìm kiếm cảm giác uy nghiêm mà ông ta không có được ở bên ngoài trên người tôi.
Vào lúc tôi bị nhốt trong phòng chịu đói mỗi ngày.
Tôi đã luôn suy nghĩ nếu tôi không phải con gái của Lâm Quốc An thì tốt biết mấy.
06
Nhà họ Lâm ở trong một căn hộ dành cho giáo viên hơi cũ kỹ bên cạnh trường trung học số 2 thủ đô. Dù chỉ là căn hộ nhỏ hai phòng một phòng khách nhưng được bài trí rất ấm áp.
Tôi còn tưởng khi vào phòng sẽ thấy đồ đạc của Lâm Mộng An vẫn còn đó.
Không ngờ lại là một căn phòng được trang trí lại hoàn toàn, bên cạnh chiếc giường công chúa màu hồng là tấm thảm lông màu trắng, còn có tủ quần áo màu trắng hồng mới mua.
Tất cả đều trông như mới được sửa sang xong.
Nhìn phòng ngủ với phong cách mà những cô bé tầm 5 tuổi có ước mơ làm công chúa, dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của bố mẹ ruột, tôi gian nan nói: "Đẹp lắm, con rất thích."
Này nhé! Tôi, Lâm Mộng Viên chính là một bá chủ thủ đô, tung hoành trong game, chưa từng thất bại trong đời thực, lúc nào tủ quần áo cũng đầy ắp đồ đen trắng xám của một thiếu niên nổi loạn.
Mặc bộ đồ ngủ hình tai thỏ, tôi uống một ngụm sữa với vẻ mặt vô cảm.
Một thiếu niên nổi loạn có hai mặt thì sao?
Mẹ vỗ nhẹ lên tai thỏ của tôi, yêu thương nói: "Uống xong nhớ đi đánh răng rồi đi ngủ nhé."
Tôi ngượng ngùng đáp lại: "Dạ, con biết rồi ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






