"Mua thêm vài chiếc áo khoác bông quân nhu đi em." Anh trai cô nhắc nhở: "Người ở thời đó chắc là mặc loại này nhiều lắm."
Thẩm Kiều gật đầu, cô mua liền 30 chiếc áo khoác quân nhu, quần áo giày dép cho cả bốn mùa cũng được quét sạch ở chợ sỉ.
Ngay khi Thẩm Kiều đang chuẩn bị rời đi thì thấy anh trai mình dắt tới một chiếc xe đạp kiểu cũ: "Bên kia có một quán lẩu phong cách hoài cổ sắp đóng cửa, ông chủ có gom được khá nhiều món đồ đặc trưng của những năm 60, 70 để làm đồ trang trí. Anh dẫn em qua đó xem thử nhé!"
Trên đường về nhà, đi qua một tiệm sách cũ đang đại hạ giá, Thẩm Kiều nghĩ bụng mình vốn mê đọc tiểu thuyết, xuyên không rồi không thể thiếu thốn món ăn tinh thần được. Cho dù những năm 60, 70 không được phép đem ra đọc, thì sau này khi đất nước mở cửa đổi mới, cô vẫn có thể mang ra nghiền ngẫm cơ mà?
Sách truyện ở tiệm sách cũ này thượng vàng hạ cám cái gì cũng có, từ khoa học, giáo dục, sinh học cho đến y học, rồi các loại tiểu thuyết ngôn tình và tác phẩm văn học trong ngoài nước. Máu tích trữ đồ đạc trong người Thẩm Kiều lại nổi lên, cô vung tay mua trọn gói toàn bộ sách trong tiệm.
Hơn mười giờ đêm, năm trăm nghìn tệ tiền quỹ thu mua vật tư đã được Thẩm Kiều tiêu không sót một xu. Trong phần ghi chú điện thoại, tất cả các mục cần mua đều đã được đánh dấu tích hoàn thành. Tiêu tiền thả ga đúng là sướng thật sự. Niềm vui từ việc tích lũy hàng hóa giúp cô tạm thời quên đi nỗi đau đớn thể xác, nhưng đến khi thả mình xuống ghế sô pha, cô mới cảm nhận được cơ thể mình đang ngày một nặng nề, rã rời đến mức một ngón tay cũng không muốn động đậy.
Đúng lúc này, anh trai cô lại dùng xe đẩy chở đến mấy thùng xốp lớn cỡ đại: "Em thì chẳng biết nấu nướng gì, anh sợ em sang bên kia không có cái bỏ vào mồm. Cho nên trưa nay anh đã tìm mấy tiệm bánh bao ngon có tiếng, đặt trước cho em ba ngàn chiếc bánh bao đủ các loại nhân, trứng luộc thuốc bắc, cùng với sữa đậu nành và quẩy nóng rồi đây."
"Anh ơi, anh tốt với em nhất." Thẩm Kiều rơm rớm nước mắt nũng nịu với anh trai. Cô vừa mới gượng đứng dậy định thu số bánh bao kia vào không gian thì bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người đổ rầm xuống đất.
Chính là lúc này sao? Sắp xuyên không rồi ư? Ba ngàn chiếc bánh bao kia, nhất định phải mang theo mới được!
"Con gái, ăn ít khoai lang nướng đi con. Đừng để mình chết đói thật đấy..." Giọng nói quen thuộc cùng lời thoại hệt như trong mơ khiến Thẩm Kiều vừa mới xuyên không tới lập tức bừng tỉnh.
Cô nhìn người mẹ đang đầy vẻ lo lắng nhìn mình trước mắt, vành mắt cô liền đỏ ửng: "Mẹ, mẹ vẫn trẻ trung xinh đẹp đúng như trong ký ức của con."
Thẩm Kiều ôm chầm lấy mẹ mình, do động tác quá vội vã nên cô lại thấy đầu óc quay cuồng, suýt nữa thì ngã nhào ra đất.
Trần Cẩm Thu vội vàng đỡ con gái ngồi xuống giường, xót xa rơi nước mắt: "Cha mẹ không phải là không muốn gả con đi, nhưng nhà họ Vương kia có mối thù sâu tựa biển với nhà mình, bọn họ hận không thể giết chết cả nhà chúng ta. Con mà gả qua đó, chẳng phải bọn họ sẽ ăn tươi nuốt sống con hay sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)