Lập tức hối hận không nên vì nhất thời xúc động mà cãi lại, bây giờ bị đưa đến trang viên, chuyện của tỷ tỷ e rằng càng khó giải quyết.
Nhưng chưa kịp nghĩ xem phải nhận lỗi với Diệp Vinh như thế nào để ông ta thay đổi chủ ý, thì Hạ thị đã lên tiếng gọi bà tử quản gia vào, trực tiếp phân phó: "Đưa Nhị cô nương về phòng, chờ cô nương thu dọn xong, trực tiếp đưa đến trang viên."
Diệp Mạt Sơ nhìn chằm chằm vào Diệp Vinh và Hạ thị, hai người bọn họ ra vẻ chán ghét, hận không thể nàng lập tức biến mất.
Ánh mắt Diệp Mạt Sơ dần lạnh xuống, không nói thêm gì nữa, xoay người bỏ đi.
Vừa rồi động tĩnh trong phòng không nhỏ, Thu Tang và Đông Lan đứng chờ bên ngoài nghe được kha khá, biết được cô nương nhà mình thật sự bị thoái hôn, trong lòng hai người như bị một tảng đá đè nặng, khiến họ thở không nổi.
Thấy Diệp Mạt Sơ đi ra, hai người vội vàng nghênh đón, cẩn thận quan sát sắc mặt cô nương nhà mình, cũng không dám nói gì, chỉ một trái một phải đỡ nàng đi về.
Bà tử do Hạ thị phái đến sợ Diệp Mạt Sơ chạy mất, bám sát không rời, đi ngay phía sau.
Đi được một đoạn, chắc chắn hoa viên không nghe thấy nữa, Đông Lan quay người lại, trừng mắt nhìn bà tử kia, lớn giọng mắng: "Lăn xa ra, không thấy cô nương nhà chúng ta đang buồn sao."
Bà tử khinh thường bĩu môi, nhưng cũng không dám đi theo sát nữa, lui ra xa một chút rồi đi theo.
Hạ Anh ngồi xổm xuống cạnh Thu Tang, nhẹ nhàng đỡ lấy cô nương mà nàng đã chăm sóc từ nhỏ, ánh mắt tràn đầy đau lòng: "Cô nương, Đại cô nương đã từng nói, nếu trong lòng buồn bực thì cứ khóc một trận, khóc xong sẽ ổn thôi."
Diệp Mạt Sơ ôm chén trà hơi nóng, lắc đầu: "Ta không sao."
Sự đã rồi, khóc lóc có ích gì.
Nàng thản nhiên, như không có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh lên tiếng: "Hạ Anh, ta bị từ hôn rồi, không nhận được thư nữa, Hầu gia cũng sẽ không cho ta đến Huy Châu nữa."
Hạ Anh gật đầu, cố nén nước mắt an ủi: "Nô tỳ biết, không đi thì thôi, Huy Châu xa như vậy, người đi một chuyến vất vả lắm, Đại cô nương chắc chắn sẽ đau lòng c.h.ế.t mất, đến lúc đó lại mắng nô tỳ không ngăn cản người."
Diệp Mạt Sơ tiếp tục nói: "Ngươi đi ngay đi, hôm nay liền đi, trở về bên cạnh tỷ tỷ."
Hạ Anh do dự: "Vậy Nhị cô nương người làm sao?"
Diệp Mạt Sơ kéo khóe miệng, muốn nở một nụ cười nhưng lại thất bại: "Ta không sao, ta còn trẻ, ngày sau còn dài."
Ra ngoài đã mấy ngày, Hạ Anh cũng luôn lo lắng cho Đại cô nương nhà mình, nghe vậy liền gật đầu: "Được, vậy nô tỳ sẽ quay về. Nhưng nếu Đại cô nương hỏi về người, nô tỳ nên nói thế nào?"
Diệp Mạt Sơ im lặng. Đúng vậy, nên nói với tỷ tỷ thế nào đây?
Nếu nói ra, tỷ tỷ không biết sẽ lo lắng đến mức nào.
Nếu không nói, Chu Hoài Lâm là Trạng nguyên, lại từng có hôn ước với nàng, Nghiêm Cảnh Tri tên tiểu nhân xu nịnh đó, thân ở quan trường, nhất định sẽ chú ý đến Chu Hoài Lâm, chuyện từ hôn lớn như vậy, sớm muộn gì hắn cũng biết.
Nếu để hắn biết trước, về nhà gây khó dễ cho tỷ tỷ, tỷ tỷ không hề hay biết, e là không ứng phó được.
Chuyện từ hôn, chung quy là giấu không được.
Dù thế nào, cũng sẽ liên lụy đến tỷ tỷ.
Nàng nhất định phải nghĩ cách mới được, tỷ tỷ đã đủ khổ rồi, không thể để nàng ấy bị liên lụy thêm nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

