Diệp Mạt Sơ phẩy tay: "Thôi, nói với Ninh Thái trước tiên đừng quan tâm chuyện này, chuẩn bị ra ngoài là quan trọng."
Dù sao, nàng cũng không kết oán với ai, chuyện hôm nay, có lẽ là nàng và Ninh Thái đã suy nghĩ quá nhiều.
Trở về Nhã Vận Hiên, Diệp Mạt Sơ cùng Thu Sương và những người khác kiểm tra hòm xiểng, đảm bảo không có sơ sót gì, sau đó mới tắm rửa nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ, nằm trên giường, hai tay chắp lại, cầu mong Châu công tử ngày mai sớm đưa thư tới.
Nhưng ngày hôm sau, Châu Hoài Lâm không tới, thư cũng không tới.
Diệp Mạt Sơ chờ đợi trong vô vọng, ban đầu còn cho rằng Châu Hoài Lâm vừa mới vừa đỗ Trạng nguyên, công việc bề bộn, nhưng mãi cho đến khi mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, cũng không thấy Châu phủ đưa thư tới, Diệp Mạt Sơ liền sốt ruột.
Thu Sương cũng sốt ruột, "Cô nương, hay là để Ninh Thái tới Châu phủ hỏi thăm một chút?"
Diệp Mạt Sơ suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Thôi, hôm nay trong cung tổ chức Lộc Minh yến, Châu công tử nhất định là không thể thoát thân được, nên mới chậm trễ, cứ yên tâm chờ thêm một ngày nữa."
Trong lòng Diệp Mạt Sơ lo lắng, nhưng nghĩ Châu công tử hẳn không phải là người nói mà không làm, cũng không suy nghĩ nhiều, sớm đi ngủ.
Kết quả đợi đến ngày thứ ba, Châu Hoài Lâm vẫn không tới, thư cũng không đưa tới.
Diệp Mạt Sơ không ngồi yên được nữa, sai Ninh Thái chạy một chuyến tới Châu phủ. Ninh Thái đợi trọn vẹn hai canh giờ, mãi đến tận đêm khuya, cũng không gặp được người, nói người nhà họ Châu nói, Châu công tử đi dự Quỳnh Lâm yến rồi.
Diệp Mạt Sơ bất đắc dĩ, chỉ đành đợi thêm một ngày nữa, nhưng ngày thứ tư vẫn không có tin tức gì.
Trên đường về phủ, mấy đứa trẻ con đang rượt đuổi nghịch ngợm ngoài đường ném một cây pháo hoa nhỏ xuống trước xe ngựa, làm con ngựa giật mình hí vang, may mà xa phu và Ninh Thái hợp sức giữ chặt, mới không xảy ra chuyện.
Dỗ dành con ngựa xong, Ninh Thái đuổi theo mấy đứa trẻ kia, nhưng đã sớm không thấy bóng dáng đâu, tức giận đến mức hắn chửi ầm lên.
Hú vía trở về phủ, Diệp Mạt Sơ ngồi trên trường kỷ ngẩn người hồi lâu, trong lòng bỗng dưng bất an, luôn cảm thấy Châu Hoài Lâm như đang trốn tránh nàng, nhưng nghĩ kỹ lại chi tiết buổi gặp mặt mấy ngày trước của hai người, lại cảm thấy không giống. Hơn nữa, hắn có lý do gì để trốn tránh nàng chứ?
Nghĩ tới nghĩ lui, không có manh mối nào, Diệp Mạt Sơ lo lắng đi ngủ.
Ban đêm ngủ không ngon giấc, hôm sau liền dậy muộn một chút, vừa thu dọn xong xuôi, ngồi xuống chuẩn bị dùng bữa, liền thấy Đông Lan hốt hoảng chạy vào: "Cô nương, nhà họ Châu tới người rồi."
"Cuối cùng cũng tới rồi." Diệp Mạt Sơ mừng rỡ trong lòng, buông đũa xuống, lập tức đứng dậy đi ra ngoài: "Châu công tử đâu, mau dẫn ta đi gặp hắn."
Vừa đi nàng vừa không quên dặn dò: "Thu Sang, ngươi đi bảo Ninh Thái chuẩn bị xe ngựa, chờ ta lấy thư xong, chúng ta lập tức khởi hành."
"Cô nương." Đông Lan bước một bước chắn trước mặt Diệp Mạt Sơ, muốn nói lại thôi, ấp úng hai tiếng mới nói: "Cô nương, Châu lang quân không tới, tới là Châu phu nhân."
Diệp Mạt Sơ sững người, trong lòng chùng xuống, nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng: "Châu phu nhân tới, là thay Châu lang quân đưa thư?"
Đông Lan lắc đầu, vành mắt đã đỏ hoe vì tức giận: "Cô nương, Châu phu nhân tới cửa, là tới lui hôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


