Cảm thấy mệt nhọc rã rời, Hứa Vụ chỉ muốn ăn chút món ngon để tự khao bản thân mình.
Từ từ đã…
Hứa Vụ đột nhiên nhớ tới, trong sách miêu tả Vạn Kiếm tông dường như là tông môn nghèo nhất trong ngũ đại tông.
Bởi vì nghèo nên nhà ăn của tông môn ngày nào cũng chỉ có mỗi món bánh bao chay ăn kèm dưa muối. Ngay cả món này, đệ tử nào tới muộn thì bánh bao chay dưa muối cũng chẳng còn mà ăn.
Đúng là thảm kịch nhân gian mà!
Hứa Vụ lập tức vắt chân lên cổ mà chạy, bê nguyên tư thế như học sinh cấp ba khi tan học lao tới nhà ăn. Nhưng ngay lúc định vọt đi, nàng liền bị một đám người đồng loạt lao tới bao vây.
Khung cảnh này thực sự giống y hệt kiểu chia bè kéo cánh bắt nạt học đường.
“Các ngươi định làm gì?” Hứa Vụ tự nhẩm tính xem nếu bây giờ nàng hét to lên, xác suất nhị sư huynh nghe thấy là bao nhiêu.
Kết quả là, không có khả năng.
Ngay lúc nàng chuẩn bị nhận thua trước, rồi sau đó mới đi mách lẻo, một cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, mang chút nọng cằm trẻ con, rướn cái mặt tròn xoe tới trước mặt Hứa Vụ, nhăn nhó hỏi: “Hứa Vụ, ngươi thích Văn sư huynh sao?”
Miệng Hứa Vụ còn nhanh hơn cả não, thốt lên: “Trước kia tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, giờ ta đã thay đổi làm người mới rồi.”
“À ~”
Chỉ nghe thấy một tràng tiếng “à” vang lên.
Ánh mắt mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Hứa Vụ: “Ngươi thật sự thích Văn sư huynh á?”
Hứa Vụ nghi hoặc: “???”
“Vậy Văn sư huynh thật sự xui xẻo rồi.”
Hứa Vụ tức giận: “!!!”
“Nếu có người dùng cái cách tỏ tình quê mùa như vậy với ta, ta phải xấu hổ đến nửa tháng… Không, ít nhất một tháng không muốn ra ngoài gặp ai.”
Hứa Vụ: “……”
Một fan hâm mộ kỳ cựu của Văn Thanh Thời kéo tay Hứa Vụ, thành khẩn nói: “Hứa Vụ à, hay là ngươi đừng thích Văn sư huynh nữa, ngươi chuyển sang thích Mặc sư huynh hay Cố sư huynh đi.”
Mặc sư huynh, tam sư huynh của Hứa Vụ. Cố sư huynh, tứ sư huynh của Hứa Vụ.
Hứa Vụ còn chưa kịp nói gì, đã có người tỏ vẻ không vui.
“Dựa vào cái gì chứ! Ngươi sao lại như vậy?” Mấy tỷ muội ban nãy còn thân thiết, giờ tình bạn nói lật là lật, “Ngươi không muốn Hứa Vụ thích Văn sư huynh, cũng đâu thể bắt nàng ấy chuyển sang thích Mặc sư huynh của chúng ta!”
“Cố sư huynh của chúng ta cũng vậy!”
“……”
Hứa Vụ – người đang bị ruồng bỏ: …… Nàng là cái đồ rẻ rúng lắm sao?
Hứa Vụ bướng bỉnh hất cằm lên rồi bỏ đi.
Hôm nay các ngươi ruồng bỏ mặc kệ ta, ngày mai ta sẽ cho các ngươi cao không thể với tới.
Nhưng ngay sau đó, trời sập!
Nàng chỉ muộn một lúc thôi mà, sao lại hết sạch rồi?
Hứa Vụ đứng trước cửa sổ nhà ăn, hỏi lại lần thứ ba: “Thúc ơi, bánh bao chay thật sự không còn sao?”
Vị đại thúc kia chắc ngày nào cũng chứng kiến cảnh này nên hoàn toàn không bị vẻ mặt đáng thương của Hứa Vụ làm động lòng, giơ tay phẩy phẩy: “Hết rồi hết rồi, muốn ăn bánh bao chay thì lần sau tới sớm một chút.”
Hứa Vụ vẫn đang chìm đắm trong thế giới đáng thương vì không có cơm ăn của mình, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt kỳ quái của những đệ tử nàng tình cờ gặp trên đường.
Có lẽ vì trong buổi học đầu tiên sau khi nhập tông, Hứa Vụ đã ngang nhiên bày tỏ tâm ý với nhân vật phong vân của tông môn – Văn Thanh Thời. Hoặc cũng có thể do cách tỏ tình của nàng quá mức độc đáo và khác người.
Thế là, Hứa Vụ trực tiếp biến từ một kẻ bị mọi người ngó lơ thành tâm điểm chú ý đi đến đâu cũng bị người khác ngó chừng.
Một thiếu niên mặc hồng y với tính cách hấp tấp kéo theo một thiếu niên mặc hắc y mang vẻ mặt không cảm xúc từ trên trời giáng xuống.
Vừa chạm đất, thiếu niên hồng y đã sốt sắng hét lớn: “Nhị sư huynh, nhị sư huynh!”
Trong phòng, Văn Thanh Thời vừa nghe thấy giọng nói này liền cảm thấy đau đầu. Hắn mở cửa, bày ra vẻ điềm đạm của một người sư huynh, hỏi: “Tứ sư đệ, có chuyện gì vậy?”
Cố Thiên Triệt nhìn thấy vị nhị sư huynh mà mình mong ngóng, chẳng nói lời nào liền ôm bụng cười đến gập cả người lại.
“Ha ha ha ha…… Ha ha ha……” Tràng cười trong trẻo vang dội khắp Thanh Phong Viện.
Lúc này, trước mặt hai vị sư đệ thân thiết, Văn Thanh Thời cũng thả lỏng, quay sang nhìn Mặc Xuyên, hỏi: “Tứ sư đệ bị làm sao vậy?”
Mặc Xuyên dường như nghĩ tới chuyện gì đó, khóe môi cũng nhếch lên một cái.
Chỉ một hành động này thôi cũng đủ khiến Văn Thanh Thời hoảng hồn.
Đời này hắn sợ nhất hai điều: Một là Tứ sư đệ đột nhiên ngoan ngoãn, hai là Tam sư đệ mỉm cười.
Mặc Xuyên cất tiếng: “Hứa Vụ……”
Còn chưa kịp nói xong, Văn Thanh Thời đã ngắt lời, nhìn Mặc Xuyên với vẻ mặt không đồng tình: “Tam sư đệ, đó là tiểu sư muội của chúng ta.”
Mặc Xuyên vốn là người ngông cuồng bướng bỉnh, sao có thể chỉ vì một câu nói của Văn Thanh Thời mà chấp nhận Hứa Vụ là tiểu sư muội. Cho dù Văn Thanh Thời có là nhị sư huynh của hắn, cũng không được!
Mặc Xuyên cười lạnh một tiếng, tỏ rõ thái độ của mình.
Văn Thanh Thời có chút bất lực, nhưng mỗi người có duyên phận riêng. Hắn chấp nhận tiểu sư muội, nhưng không thể bắt ép Tam sư đệ bọn họ cũng phải làm theo ý mình.
Cũng may là hắn khá hiểu tính nết của Tam sư đệ và Tứ sư đệ.
Tam sư đệ bản tính cao ngạo, cho dù không thích tiểu sư muội cũng tuyệt đối sẽ không gây khó dễ cho nàng, cùng lắm chỉ coi như không thấy. Hơn nữa, những người trong tông môn có thể khiến Tam sư đệ chú ý thật sự đếm trên đầu ngón tay.
Còn về Tứ sư đệ, tâm tính thẳng thắn, thuần khiết. Hắn không lo lắng về việc Tứ sư đệ và tiểu sư muội chung đụng với nhau sau này.
Lúc này, Cố Thiên Triệt cuối cùng cũng cười đủ, hắn ra vẻ cợt nhả hỏi: “Nhị sư huynh, huynh là người ở đâu vậy?”
Văn Thanh Thời: “!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


