Hứa Vụ hiện tại chưa có bản mạng kiếm, nên mọi người đều đinh ninh rằng nàng dồn toàn bộ tài nguyên cho việc tu luyện.
Thật ra thì không phải vậy.
Còn về lý do tại sao nàng tu luyện nhanh như điện xẹt, nàng tự huyễn hoặc mình là một thiên tài ẩn danh!
Cố Thiên Triệt đỡ lấy cái cằm chực rớt xuống đất, "Khoan đã, tiểu sư muội, muội làm cái quái gì mà đột phá vậy?"
Dù đột phá ở Luyện Khí kỳ khá dễ thở, nhưng cũng đâu đến mức dễ như ăn kẹo, muốn đột phá lúc nào là đột phá lúc đấy.
Văn Thanh Thời trầm ngâm một lát, đưa ra một lời giải thích nghe chừng hợp lý, "Chắc là tiểu sư muội vốn sắp đột phá rồi, lại đứng mãi bên cạnh đệ, linh khí quá đậm đặc khiến cơ thể vô thức vận chuyển tâm pháp, hấp thụ linh khí nên mới đột phá."
Hứa Vụ cảm thấy không phải vậy, đầu tiên nàng thấy đầu óc minh mẫn, sau đó mới đột phá.
Cảm giác này hơi giống với lời Trưởng lão giảng bài từng miêu tả về lúc thần thức đột phá.
Nhưng thần thức đột phá thì tu vi cũng "lên hương" theo sao?
Kiến thức này hoàn toàn vượt ngoài tầm hiểu biết của nàng.
Trong ngũ đại tông môn, ngoại trừ Đan tông toàn là luyện đan sư nên có công pháp và ghi chép bài bản về tu luyện thần thức, thì bốn tông môn còn lại đều khá lơ mơ về khái niệm này.
Khi chưa chắc chắn, Hứa Vụ cũng không dám hó hé nửa lời, đành hùa theo: "Chắc là giống Nhị sư huynh nói đấy ạ."
Nếu không thì còn cách giải thích nào khác?
Chẳng lẽ bảo nàng nghĩ mình vừa đột phá thần thức, rồi tu vi cũng "thơm lây" theo?
Trưởng lão phụ trách phòng tu luyện trơ mắt nhìn khách khứa bị cuỗm sạch, bèn quay sang hỏi Nhị trưởng lão đang đứng bên cạnh: "Đây là loại đan dược mới do ngươi nghiên cứu ra à?"
Hiệu quả thì đỉnh thật đấy, nhưng nếu loại đan dược này được tung ra, e rằng phòng tu luyện của tông môn ế mốc meo mất.
Và nguy cơ cao là ông cũng chuẩn bị thất nghiệp.
Nhị trưởng lão lắc đầu: "Không phải ta, là Hứa Vụ - tiểu đệ tử mới của tông chủ, ngươi biết chứ?"
Trưởng lão nhớ lại chuỗi sự kiện ồn ào của tông môn trong tháng qua: "Có nghe qua."
Nói "có nghe qua" là còn khiêm tốn.
Ngay buổi học đầu tiên đã cả gan tỏ tình với người kế nhiệm tông chủ.
Hôm sau lại hùa theo Cố Thiên Triệt xơi tái con gà linh ngũ sắc cưng của Nhị trưởng lão.
Hôm sau nữa thì cả tông môn râm ran tin đồn về "Tiểu sư muội và ba vị sư huynh - Những chuyện chưa kể".
Những câu nói bất hủ của tiểu sư muội càng được lan truyền rộng rãi.
Đến mức một lão già suốt ngày ru rú ở phòng tu luyện như ông cũng thuộc làu làu được vài câu.
"Con bé đó là Hứa Vụ - tiểu đệ tử mới của tông chủ sao?" Trưởng lão nhìn về phía Hứa Vụ, hỏi xác nhận.
Trông thì rõ ngoan ngoãn hiền lành, đúng là không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài.
Nhị trưởng lão không biết suy nghĩ trong đầu Trưởng lão, nếu không chắc chắn sẽ hùa theo một câu: đúng là không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài.
Ai mà ngờ được Hứa Vụ lại là một thần đồng luyện đan chứ.
"Chính là con bé, đan dược cũng là do nàng luyện ra."
Trưởng lão ngẩn người, tưởng mình già rồi nên tai lãng, nghe nhầm: "Hứa Vụ luyện ra á?"
Nhị trưởng lão khẳng định chắc nịch: "Hứa Vụ chắc chắn là một luyện đan sư bẩm sinh."
Trưởng lão tinh ý nhận ra hàm ý trong lời nói của Nhị trưởng lão: "Ngươi muốn Hứa Vụ bỏ kiếm tu chuyển sang đan tu à."
Nhị trưởng lão không đáp, nhưng nét mặt đã tố cáo tất cả.
Ông đang toan tính như vậy đấy.
Luyện đan sư bẩm sinh sao có thể đi làm kiếm tu, Vạn Kiếm tông thiếu một Hứa Vụ làm kiếm tu sao?
Vạn Kiếm tông chỉ thiếu một Hứa Vụ làm đan tu thôi!
Đợi đến khi dược hiệu của viên đan Cố Thiên Triệt nuốt vào tiêu tan hết, thời gian cũng vừa vặn trôi qua đúng hai canh rưỡi.
Các đệ tử bỏ tiền ra thì vô cùng hài lòng, hai kẻ kiếm được linh thạch lại càng đắc ý hơn.
Quả là một kết cục viên mãn, người người đều vui vẻ.
Hứa Vụ cũng ké được chút linh khí, củng cố lại tu vi vừa mới đột phá.
Từ hôm nay, nàng đã chính thức bước chân vào hàng ngũ Luyện Khí tầng năm.
Tu vi thực là Luyện Khí tầng năm, nhưng "tu vi ảo" đã là Luyện Khí tầng sáu, mấp mé tầng bảy, hướng tới tầng tám, và ngấp nghé tầng chín.
Tính toán kiểu này.
Ngày nàng Trúc Cơ chẳng còn xa!
Thấy đám đệ tử lần lượt giải tán, Hứa Vụ cũng vẫy tay định chuồn, nhưng lại bị Nhị trưởng lão với điệu cười như sói xám chặn đường.
"Wow!" Cố Thiên Triệt nhảy xổ ra chắn trước mặt Hứa Vụ, tung ra một so sánh cực kỳ tượng hình: "Nhị trưởng lão, ngài cười giống hệt mấy ma ma chuyên đi bắt cóc trẻ con dưới thị trấn vậy."
Sau đó, hắn buông một câu hỏi chí mạng: "Cho nên, ngài định bắt cóc tiểu sư muội của chúng ta đấy à?"
Khóe môi Nhị trưởng lão giật giật liên hồi.
Nếu ông là ma ma, thì kẻ đầu tiên ông xích lại đem bán lấy tiền chắc chắn là cái thằng ôn con Cố Thiên Triệt này.
"Xê ra, bớt nói chuyện với ta đi, để ta còn sống thêm được vài năm." Nhị trưởng lão tức tối trừng mắt, râu ria dựng ngược.
Cố Thiên Triệt quay ngoắt sang nói với Văn Thanh Thời bằng vẻ mặt nghiêm trọng: "Nhị sư huynh, chúng ta phải đề phòng Nhị trưởng lão, ta nghi ngờ ngài ấy muốn giành tiểu sư muội với chúng ta!"
Văn Thanh Thời vẫn giữ nụ cười nhạt, nhưng lại âm thầm truyền âm cho Cố Thiên Triệt: "Lát nữa chúng ta bám theo xem tình hình thế nào."
Cố Thiên Triệt gật đầu cái rụp. Nghĩ lại, một nhiệm vụ cao cả như "Bảo vệ tiểu sư muội" sao có thể vắng mặt Tam sư huynh được?
Thế là hắn lôi máy truyền tin ra, bấm lấy bấm để.
Cố Thiên Triệt: Tam sư huynh, đến nhanh lên!!! Có lão già không đứng đắn muốn cướp tiểu sư muội của chúng ta!!!!!
Mặc Xuyên reply trong vòng một nốt nhạc: ?
Mặc Xuyên: Ở đâu?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
