Tam sư huynh mới là người khiến Hứa Vụ ngạc nhiên nhất. Ban đầu nàng chỉ định gửi thử một tin thả thính, không ngờ giá trị sinh mệnh tăng lên chứng tỏ Tam sư huynh đã đọc.
Không chỉ đọc, mà tin nào nàng gửi hắn cũng đọc!
Về sau, mỗi lần gửi tin nhắn thả thính cho Nhị sư huynh, nàng đều sao chép y nguyên một bản rồi gửi cho Tam sư huynh.
Bản thân Tam sư huynh vốn lạnh lùng, nên trên máy truyền tin hắn cũng lạnh lùng y hệt, chẳng thèm phản hồi nàng một câu nào.
Thế nhưng, số giá trị sinh mệnh cứ đều đặn tăng lên đã bóc trần sự thật về hắn không thương tiếc.
Chuyện này khiến Hứa Vụ cười thầm sau lưng hắn suốt một thời gian dài. Cứ tưởng tượng cái cảnh Tam sư huynh mặt không cảm xúc, cầm máy truyền tin chăm chú đọc từng câu thả thính sến súa là nàng lại buồn cười.
Cái sự tương phản một trời một vực này, ai mà hiểu cho được!
Cũng nhờ sự "hợp tác" âm thầm của Tam sư huynh mà nhiệm vụ thứ hai nàng chỉ mất nửa tháng là hoàn thành.
Còn nhiệm vụ thứ nhất thì chỉ cần qua ngày hôm nay nữa là xong.
Tân đệ tử mới nhập môn đều học chung với nhau. Sau một tháng, dựa vào biểu hiện thực tế mà họ sẽ được phân bổ vào nội môn hay ngoại môn. Nếu biểu hiện xuất sắc, có khi còn được trở thành đệ tử thân truyền của một vị trưởng lão nào đó.
Đương nhiên, Hứa Vụ là một trường hợp ngoại lệ.
Nói dễ nghe thì là được chưởng môn phá lệ thu nhận làm đệ tử thân truyền.
Nói khó nghe thì là đi cửa sau.
Tính đến ngày hôm qua là tròn một tháng tân đệ tử nhập môn. Hôm nay chính là thời khắc quyết định vận mệnh của tất cả tân đệ tử.
Tuy chuyện này chẳng liên quan gì đến Hứa Vụ, nhưng thấy có náo nhiệt thì ai mà chẳng thích xem.
Quan trọng nhất là, với những gì nàng biết về Tứ sư huynh, thì trong những lúc thế này chắc chắn không thể thiếu mặt hắn.
Quả nhiên.
Lúc Hứa Vụ đến nơi, không chỉ thấy Cố Thiên Triệt, mà còn thấy cả Văn Thanh Thời.
Hai người đang đứng cạnh nhau, một người mặc trang phục đệ tử thân truyền chỉnh tề, người kia vẫn trung thành với bộ hồng y rực rỡ, phô trương.
Nhìn từ xa, chỉ có thể dùng một từ để diễn tả - đẹp mắt!
"Hứa Vụ sao lại ra đây?" Một tân đệ tử nhìn thấy Hứa Vụ, nhịn không được buột miệng.
Ở chung với nhau một tháng, mọi người ít nhiều cũng đã quen biết nhau.
Mặc dù đã biết từ trước là Hứa Vụ không giống họ, vừa mới vào Vạn Kiếm tông chễm chệ ở vị trí đệ tử thân truyền của chưởng môn.
Nhưng lúc này nhìn thấy Hứa Vụ, họ vẫn không khỏi ghen tị, trong lòng chua xót vô cùng.
"Người ta vừa vào tông môn đã là đệ tử thân truyền rồi, đâu có giống chúng ta. Chắc ra đây xem cho vui thôi."
"Ghen tị thật đấy."
"Ghen tị thật đấy."
"Ghen tị thật đấy."
"..."
Giữa một loạt những lời ghen tị, thế nào cũng có người phải nhảy ra phá đám.
"Chẳng qua là ăn may, có ông cha tốt thôi mà." Có người buông lời chua chát.
Thực ra thì sự ghen tị và đố kỵ trong ánh mắt họ đã rõ mồn một.
Ở đây ai cũng là người tu tiên, tai thính mắt tinh. Cho dù người kia có nói nhỏ nhẹ đến mấy thì cũng vô ích.
Không khí bỗng chốc chìm vào im lặng.
Đám tân đệ tử kia ai nấy đều hận không thể tránh xa người vừa lên tiếng cả chục mét.
Dù trong lòng họ cũng có chút ghen tị với Hứa Vụ, nhưng đó cũng là lẽ thường tình.
Tuy nhiên, cái kiểu dám to gan lớn mật nói thẳng ra trước mặt bao nhiêu người như tên này, thì không phải là ngu xuẩn thì cũng là kẻ thiểu năng.
Không thấy Văn sư huynh và Cố sư huynh đang đứng sờ sờ ra đấy à? Bọn họ chính là sư huynh ruột thịt của Hứa Vụ đấy.
Giữa bầu không khí im lặng đó, Hứa Vụ ung dung bước đến bên cạnh kẻ kia, nghiêng đầu hỏi: "Ngươi đang ghen tị với ta đó à?"
Người nọ lúc này mới nhận ra mình vừa làm ra chuyện ngu ngốc đến mức nào. Sống lưng toát mồ hôi lạnh, hắn nghiến răng không nói lời nào.
Hứa Vụ lắc đầu rồi lại gật đầu, sau đó gằn từng chữ rõ ràng: "Ta hiểu mà, kẻ không bị ai đố kỵ mới là kẻ bất tài. Cảm ơn ngươi đã công nhận tài năng của ta."
Người nọ: "?"
Mẹ kiếp, ai rảnh mà công nhận ngươi chứ.
Rõ ràng là ấm ức lắm, nhưng lại không dám cãi lại, đành tiếp tục chịu đựng.
Xung quanh vang lên vài tiếng cười kìm nén.
Nụ cười vừa tắt trên môi Văn Thanh Thời lại nở rộ, trong ánh mắt nhìn Hứa Vụ cũng chất chứa ý cười.
Cố Thiên Triệt thì phóng khoáng hơn nhiều, cả cái quảng trường này chắc hắn là người cười to nhất.
Hứa Vụ bước về phía Cố Thiên Triệt, khẽ cau mày, câu đầu tiên thốt ra là: "Tứ sư huynh, có phải huynh dạo này béo lên không?"
Mọi người không kìm được đồng loạt đưa mắt nhìn Cố Thiên Triệt.
Cố Thiên Triệt: "..."
Văn Thanh Thời: "..."
Mọi người: ... Ồ wao ~
Biết ngay mà, giữa Hứa Vụ và Cố sư huynh chắc chắn là có gian tình... À không! Là có tư tình.
Khoan đã, chẳng phải bảo Hứa Vụ có tư tình với Văn sư huynh sao?
Hả? Không phải là Mặc sư huynh à?
Ngọn lửa hóng hớt trong lòng mọi người bùng cháy ngùn ngụt.
《 Chuyện tình chấn động của Tiểu sư muội và ba vị Sư huynh! 》
Ai nấy đều hận không thể gào lên: Tiếp đi! Nữa đi! Đừng dừng lại! Chúng ta thích xem lắm!
Khóe miệng Cố Thiên Triệt giật giật, hắn nghiêm túc hỏi: "Tiểu sư muội, lần sau muội có thể đừng nói mấy lời này trước mặt đám đông được không?"
Mắc cỡ chết đi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

