Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cả cái đại tông môn này đều là một lũ ngu xuẩn.
Thật sự.
Đây là ý niệm đầu tiên nảy sinh trong đầu Diệp Kiều ngay ngày đầu nàng xuyên không.
Nàng vốn là một nhân viên làm công ăn lương hèn mọn, thức trắng cả đêm vất vả lắm mới vẽ xong bản thảo thiết kế, kết quả ngủ một giấc tỉnh dậy liền xuyên đến Tu chân giới đầy đao quang kiếm ảnh này.
Nguyên chủ cũng tên là Diệp Kiều, là đứa trẻ được Tông chủ Vân Ngân hảo tâm nhặt về từ chân núi.
Nguyệt Thanh Tông, một trong năm đại tông môn của Tu chân giới.
Nơi này lấy kỳ môn độn giáp, bày trận vẽ bùa làm chủ lưu, nói đơn giản thì đệ tử thân truyền bên trong đều là một đám pháp sư.
Vân Ngân có lòng thiện, cho dù thiên phú của nguyên chủ rất kém cỏi, hắn vẫn thu nàng làm đệ tử.
Khi nguyên chủ được nhặt về thì xếp hàng thứ hai, còn có hai sư huynh đệ nữa, tuy rằng không được cưng chiều tận trời nhưng cuộc sống ở tông môn cũng tạm coi là ổn, mãi cho đến khi sư phụ mang một tiểu cô nương từ nhân gian về thì mọi chuyện đều thay đổi.
Vân Ngân xưa nay vốn bất cận nhân tình lại năm lần bảy lượt phá lệ vì bé gái người phàm kia, cuối cùng thậm chí còn muốn nhận một đứa không hề có linh căn làm đồ đệ.
Điều này khiến cho nguyên chủ vô cùng khó hiểu.
Nhưng Diệp Kiều nắm kịch bản trong tay lại biết rõ, bởi vì đây là một bộ tiểu thuyết vạn người mê.
Nữ chính trong sách tên là Vân Thước, là kiểu vạn người mê mình hạc xương mai, cơ thể yếu đuối, chỉ cần không vừa ý liền đỏ hoe đôi mắt chực khóc.
Thảm.
Quá thảm.
Nhân vật thảm nhất toàn văn không ai khác ngoài vị Nhị sư tỷ công cụ này.
Mà hiện tại, nàng lại biến thành vị Nhị sư tỷ đen đủi đó.
Cảnh tượng trước mắt càng làm cho Diệp Kiều kiên định cho rằng, cái tông môn này toàn là một lũ ngu xuẩn thuần chủng 24k.
Diệp Kiều quỳ trên phiến đá lạnh băng trong điện, uy áp cường đại của Vân Ngân Tiên quân đè nặng lên người nàng, cảm giác áp bách chật chội khiến nàng không thể không cúi đầu, cung kính gọi một tiếng: "Sư phụ".
Vân Ngân nhàn nhạt lên tiếng: "Đã mang Phù Du Thảo về chưa?"
Phù Du Thảo sinh trưởng dưới đáy vực Ma Uyên, có thể chữa khỏi thức hải thần hồn bị tổn thương, tam giới không ai không biết bên dưới đó phong ấn Ma tộc, kẻ vào Ma Uyên cửu tử nhất sinh, có người thậm chí trực tiếp bị nuốt chửng làm chất dinh dưỡng.
Diệp Kiều coi như tương đối may mắn, ngoại trừ cánh tay bị ma khí ăn mòn ra thì vẫn chưa xảy ra chuyện gì lớn.
"Sư tỷ đem Phù Du Thảo về rồi sao." Tiểu sư đệ Tô Trọc cong đôi mắt cười.
"Có Phù Du Thảo, thương thế trên người Tiểu sư muội nhất định có thể khôi phục." Trong mắt Đại sư huynh cũng mang theo ý cười, khác một trời một vực với dáng vẻ lạnh lùng ngày thường.
Cơ thể Tiểu sư muội ốm yếu, khiến hắn phải nhọc lòng không ít, hiện giờ có Phù Du Thảo tu bổ thần thức, chắc hẳn qua mấy ngày nữa là có thể xuống giường đi lại được.
Trên gương mặt vốn ít khi nói cười của Sư tôn cũng hiện lên chút nhu hòa hiếm thấy: "Đi giao Phù Du Thảo cho Dược Các, sau khi luyện chế xong thì đưa đến Phù Dung Uyển."
Một gốc thảo dược màu trắng được lấy ra từ không gian giới tử của nàng, lơ lửng giữa không trung, Vân Ngân hơi giơ tay, nó liền rơi vào lòng bàn tay hắn.
Từ đầu đến cuối chưa từng có ai hỏi qua Diệp Kiều có đồng ý hay không, hoặc là nói, trong mắt bọn họ, nàng ngay cả tư cách phản đối cũng không có.
Diệp Kiều đứng phía dưới nhìn cảnh tượng hài hòa này, bất thình lình mở miệng: "Sư phụ, con đã nói muốn cho Tiểu sư muội gốc Phù Du Thảo này bao giờ chưa?"
Không ai ngờ Diệp Kiều sẽ đột nhiên gây khó dễ, Tô Trọc rõ ràng sửng sốt vài giây, mấp máy môi, miễn cưỡng giải thích: "Nhưng Tiểu sư muội cần gốc linh thảo này hơn tỷ..."
Diệp Kiều thiên phú bình thường, muốn đột phá Trúc Cơ thì không thể thiếu sự trợ giúp của Phù Du Thảo.
Lúc Tô Trọc nghe nói nàng muốn đi lấy linh thảo, khó tránh khỏi liên tưởng đến Tiểu sư muội được sư phụ mang về từ nhân gian.
Cùng là tuổi tác không lớn, nhưng một người nhảy nhót tưng bừng có thể xuống Ma Uyên lấy linh thảo, một người khác lại chỉ có thể triền miên trên giường bệnh.
Tô Trọc liền động chút lòng trắc ẩn, đem chuyện này nói cho sư phụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










