Đúng là tai bay vạ gió, lũ nịnh bợ thật sự hại người. Khương Trúc vô cảm lau mặt, túm lấy góc áo vắt khô, lại cởi giày dốc hết nước bên trong ra. Cả người ướt sũng, y phục vốn sẫm màu nay lại bị vò nát, trông nhăn nhúm vô cùng. Lúc này đây, trông nàng thực sự chẳng khác gì một kẻ hành khất.
Khương Trúc giơ ngón tay giữa về phía hai gã tu sĩ đang đánh nhau đằng xa, rồi dứt khoát quay người bỏ chạy. Ổ ăn mày cũng chẳng an toàn, nàng phải tìm một nơi bảo địa khác thôi.
Chạy một mạch từ hẻm Mười Tám ra tới phố lớn, Khương Trúc vịa tường thở dốc. Bỗng nghe thấy một tiếng “leng keng” giòn giã, một viên linh thạch rơi ngay vào cái bát mẻ trước mặt nàng.
Khương Trúc chậm rãi ngẩng đầu. Một vị tu sĩ đầu trọc chắp tay trước ngực, niệm một câu: “A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.”
Nhìn theo bóng lưng vị Phật tu rời đi, Khương Trúc ngẩn ngơ giây lát, rồi trên mặt hiện lên vẻ vui mừng không giấu giếm. Phải rồi! Nữ chính có “cá” bơi khắp thiên hạ, vậy nàng đi tu là được rồi chứ gì?
Một tên ăn mày từ bên cạnh nhảy ra, ôm chặt lấy cái bát trên đất, cảnh giác nhìn chằm chằm kẻ đang cười một mình vào không trung kia: “Cái bát này là của ta!”
Khương Trúc híp mắt, cười càng thêm tươi, vô cùng "tốt bụng" mà thả một viên linh thạch vào bát hắn. Tên ăn mày ngẩn người tại chỗ. Chỉ thấy nữ khất cái kia chắp tay trước ngực, buông một câu kỳ quái: “Phật tổ từ bi”, rồi thong dong bước đi.
Khương Trúc càng đi càng nhanh, chỉ sợ không đuổi kịp vị hòa thượng kia.
“Đại sư, đại sư! Ngài thuộc tông môn nào vậy?”
Vị hòa thượng quay đầu đáp: “Bần tăng là Vân Hải. Từ sau khi sư phụ viên tịch, bần tăng trở thành tu sĩ tự do. Nếu thí chủ muốn nhập tông tu đạo, có thể đến Vạn Phật Tông.”
Vạn Phật Tông cũng là một trong ngũ đại tông môn. Khương Trúc rất biết lượng sức mình, nàng vốn chỉ là kẻ làm thuê, chẳng có thiên tư gì nổi bật. Nguyên chủ tu luyện mười mấy năm mới đạt tới Luyện Khí tầng hai, không cần đo đạc cũng biết linh căn tệ đến mức nào. Vào ngoại môn làm kẻ quét rác chắc cũng đủ rồi.
Hạ quyết tâm xong, Khương Trúc nói lời cảm ơn rồi lập tức phi thân chạy về hướng Vạn Phật Tông. Hình như thời gian chiêu mộ đệ tử sắp kết thúc rồi.
…
“Đã chiêu mộ được nữ đệ tử nào chưa?” Trưởng lão Đạo Ngộ nhìn sơn môn vắng vẻ không một bóng người, cất tiếng hỏi.
Vạn Phật Tông tuy toàn là Phật tu, không màng chuyện yêu hận tình thù, nhưng vạn sự đều chú trọng âm dương cân bằng. Các tông môn khác nam nữ gần như đồng đều, chỉ có tông môn của họ là nữ đệ tử thưa thớt, thậm chí mỗi năm một ít đi.
Thiền Tâm lắc đầu: “Vẫn chưa có ai. Ngày hôm qua có vài nữ tu tò mò ghé qua xem, nhưng nghe xong liền mất hết hứng thú, hoặc bị người nhà lôi kéo đi mất.”
Tông môn cố ý để hắn đích thân tới canh giữ, nghĩ rằng đệ tử mới thấy tu vi của hắn sẽ có thêm vài phần hướng khởi, kết quả vẫn chẳng khác gì những năm trước.
Phật tu thanh tâm quả dục, không chỉ không chạm vào ái tình, ngay cả những vật ngoại thân như châu báu cũng chẳng mặn mà. Tu chân giới vốn là nơi tùy tâm sở dục, giết người cướp của là chuyện thường tình, phóng túng vô độ cũng chẳng hiếm thấy.
Phật tu cả ngày niệm kinh ngộ đạo, nhạt nhẽo vô cùng. Cho dù tu vi có cao đến đâu, vẫn phải kiềm chế sát nghiệp, tích lũy công đức, giữ gìn khẩu nghiệp, ngày qua ngày tuân thủ giới luật thanh quy, nếu không đạo tâm sẽ sụp đổ.
Vì thế, việc chiêu mộ được đệ tử vốn đã khó, huống hồ là nữ đệ tử, quả thực là chuyện viễn vông.
“Thời gian chiêu mộ chỉ còn một canh giờ nữa là kết thúc, ta thấy năm nay cũng chỉ đến thế thôi. Các ngươi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đóng cửa đi.” Trưởng lão Đạo Ngộ lắc đầu, đang định quay người rời đi.
Tai của Thiền Tâm khẽ động, dường như nghe thấy tiếng thở dốc truyền đến từ dưới những bậc thang đá phía trước: “Trưởng lão Đạo Ngộ, hình như có người tới.”
Đệ tử Vạn Phật Tông đồng loạt nghểnh cổ nhìn xuống. Một lúc sau, một cái đầu nhỏ nhô ra từ phía rìa quảng trường, rồi dần dần, một bóng hình hoàn chỉnh xuất hiện trước sơn môn, ngược hướng ánh nắng rực rỡ.
Leo một mạch chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang, Khương Trúc chống gậy gỗ, mệt đến mức thở không ra hơi, gương mặt đỏ bừng như gấc chín.
Trời đất ơi, đây là thử thách dành cho cán bộ đường lối sao?
Nghỉ lấy hơi một lát, Khương Trúc ngẩng đầu lên. Đập vào mắt nàng lúc này là một loạt những cái đầu trọc lóc, bóng loáng đến chói mắt.
Thật tốt, trống trơn thế này, lòng cũng thấy an tâm hơn hẳn.
Trưởng lão Đạo Ngộ để lộ nụ cười vô cùng từ ái, nhìn kỹ còn thấy vài phần kích động và mong chờ: “Nữ thí chủ, ngươi muốn gia nhập Vạn Phật Tông chúng ta sao?”
Khương Trúc gật đầu: “Phải, yêu cầu của ta không cao, không biết quý tông có thiếu người... quét rác không?”
Lời còn chưa dứt, đám đệ tử xung quanh đã nhanh thoăn thoắt lấy giấy bút ra đăng ký. Vị Trưởng lão thì mặt mày hớn hở, phất tay một cái, một tấm tông bài hoàng kim đã rơi vào tay ông.
Ông vui mừng hỏi: “Đã vào Vạn Phật Tông thì chính là người một nhà. Tên họ là gì?”
Khương Trúc ngẩn người giây lát: “Khương Trúc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)