Phía xa, Trưởng lão Thông Trần đã thay bộ y phục khác, mặt hầm hầm đi tới trước mặt mọi người. Ông quát mắng: “Đứng trước cửa Phật mà không giữ được lòng thanh tịnh, còn ra thể thống gì nữa! Hôm nay tất cả ngồi xổm ở đây tới khi trời tối, để xem các ngươi còn dám làm càn nữa không.”
Khương Trúc cúi đầu, bóp nghẹt giọng nói vọng ra: “Trong Phật đường có quỷ hỏa ạ.”
Trưởng lão Thông Trần nghe vậy càng thêm giận: “Láo xược! Trước cửa Phật làm gì có quỷ hỏa nào dám bén mảng tới? Vả lại, sao ta không nhìn thấy ngọn lửa nào cả? Ta thấy các ngươi chỉ ham chơi đổ thừa là giỏi.”
Cơn giận của trưởng lão quá lớn nên chẳng đệ tử nào dám cãi lại. Cả đám người gồng mình xách thùng nước, cắn răng đứng tấn suốt một ngày trời.
Đến lúc đi ăn cơm tối, đôi chân các đệ tử run lên bần bật, chỉ có thể dìu dắt nhau mà đi.
“Sư muội, muội còn đi nổi không?”
“Được ạ.” Khương Trúc nghiến răng trả lời.
“Thật không?” Huyền Tịch nhìn đôi chân đang run như máy khâu của nàng mà đầy vẻ nghi hoặc.
Khương Trúc định chứng minh mình vẫn ổn, liền cố bước một bước thật dài về phía trước. Kết quả là vì đôi chân đã mất sạch sức lực, nàng lảo đảo muốn ngã nhào. Nhóm Huyền Tịch hốt hoảng đồng loạt vươn tay định đỡ lấy nàng.
May mắn là Khương Trúc dựa vào kỹ năng nhảy đường phố cao siêu, chống tay xuống đất rồi lộn nhào một vòng. Người không sao, chỉ có điều lại trở về đúng vị trí cũ.
Lời còn chưa dứt, Khương Trúc đã thấy thân thể mình nằm ngang trên không trung. Huyền Tịch nhấc chân nàng, Thiền Tâm đỡ bả vai, còn Minh Tuệ thì dùng đỉnh đầu đẩy hông nàng lên cao.
“Có gì mà không tiện, xông lên!”
Bốn người dùng một tư thế vô cùng kỳ quặc lao thẳng về phía nhà ăn. Khương Trúc váng đầu hoa mắt, bị xốc lên lộn xuống khiến nàng muốn nôn mửa. Cảnh tượng này chẳng khác gì đám sinh viên y khoa đang khiêng một bệnh nhân xấu số chạy thục mạng.
Rất nhanh sau đó đã tới nhà ăn, ba người chăm sóc Khương Trúc như chăm sóc người tàn tật, đặt nàng ngồi lên ghế. Hiện giờ không chỉ hai chân nàng bủn rủn, mà đến cả eo và cổ cũng đau nhức khôn cùng. Nếu không có gì bất ngờ, xem như sắp phế bỏ đến nơi.
“May mà có các huynh giúp đỡ, nếu không đời muội chắc ‘nở hoa’ luôn rồi.” Nghỉ ngơi một lúc, Khương Trúc cười gượng gạo nói.
Thiền Tâm muốn an ủi nàng, bèn ngẩng đầu nghiêm túc bảo: “Khổ tận mới cam lai.”
Khương Trúc u sầu bồi thêm một câu: “Trong lòng thêm nghẹn lại.”
Thiền Tâm: “……”
Huyền Tịch: “……”
Minh Tuệ: “……”
“Ôi trời, tiểu sư muội, muội nên lạc quan một chút. Những ngày khó khăn sau này còn dài lắm, coi như đây là làm quen trước đi.”
“Đừng quan tâm mấy chuyện đó nữa, đã đến thực đường rồi thì lo mà tịnh tâm.”
Ba người an ủi xong, cũng chẳng màng nàng có thông suốt hay không, đều chạy đi tranh phần cơm. Khương Trúc khẽ giật khóe miệng. Cũng tốt, ai nấy đều cái đức hạnh như nhau.
Ba huynh đệ thay phiên bưng cho nàng ba bát cơm cùng ba đĩa thức ăn chay, xếp ngay ngắn trước mặt. Cả bốn người ăn ý bắt đầu dùng bữa, không ai nói câu nào.
Ăn xong, ba người lại nâng Khương Trúc đưa về phòng. Họ còn chu đáo giúp nàng xách nước đặt trong phòng, lại đưa thêm ít thuốc mỡ và đan dược. Khương Trúc run rẩy đôi chân, tốn bao công sức mới tắm rửa thay đồ xong xuôi. Vừa nằm xuống giường, nàng liền chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong bóng tối, một đốm lửa vàng kim đột nhiên bùng lên từ người nàng, nhảy nhót vài cái rồi nhanh chóng biến mất không tăm hơi.
“Nghe nói mấy đứa nhỏ đó chỉ mất hai ngày đã xâu xong mười vạn hạt Phật?”
Trưởng lão Thông Trần hừ lạnh: “Chỉ là vài trò khôn vặt, không đáng nhắc tới. Chỉ cần chúng bớt gây họa đã là vạn hạnh.”
Đạo Ngộ lại nhịn không được cười lớn, vẻ mặt đầy tự hào: “Tiểu Trúc Tử tự mình chế ra một pháp bảo nhỏ chuyên dùng để xâu hạt. Thứ đó trông lạ lẫm lắm, chẳng biết cái đầu nhỏ của con bé nghĩ thế nào mà ra được.”
Những người ngồi đây đều là bậc tiền bối từng trải, pháp bảo đã thấy qua không ít, hoặc là loại có thể đảo lộn càn khôn, hoặc là loại dời sông lấp biển, chứ hạng chuyên dùng để xâu hạt... quả thực chưa ai có nhàn tâm nghiên cứu qua.
Tông chủ lập tức nảy sinh hứng thú: “Đạo Ngộ đã thấy rồi sao? Lấy ra cho chúng ta cùng xem thử.”
Thật khéo, Đạo Ngộ quả thực đã xin món đồ đó từ chỗ Khương Trúc. Vài vị trưởng lão vây quanh một chỗ, nghển cổ nhìn vào trong. Món pháp bảo kia có hình thù quái dị, hơn nữa...
“Đây không phải chỉ là gỗ thường thôi sao?” Thậm chí còn chẳng phải linh mộc. Một vị trưởng lão cầm lên xem đi xem lại, vẻ mặt đầy hoài nghi.
Đạo Ngộ hất cằm, làm bộ như các người thật thiếu kiến thức, tùy ý gọi một tiểu đệ tử lại đây, chỉ huy cậu ta dùng linh lực xoay tròn thanh gỗ. Các trưởng lão chỉ thấy Đạo Ngộ thả một nắm hạt lên, sợi dây có linh lực gia trì cứ thế xuyên qua, ba mươi bốn hạt Phật nằm ngay ngắn trên dây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

