Trong tông môn vốn chẳng thiếu kẻ nịnh bợ, nhất là ở những đại tông môn.
Bọn nịnh hót ấy cũng chia thành dăm bảy loại thiện ác, cao thấp khác nhau. Có hạng chỉ lo nịnh lấy lòng kẻ mạnh cho riêng mình, hạng này đông nhất, tuy có phần ngu ngơ nhưng vẫn còn chút lương tâm. Có hạng vừa nịnh hót kẻ trên, vừa quay sang cắn xé người qua đường, hạng này vốn mắc chứng hoang tưởng, mắng một câu "đồ thần kinh" là đủ. Lại có hạng không chỉ tự mình quỵ lụy, mà còn bắt ép người khác phải quỵ lụy theo, đây chính là lũ "Ma tộc" trong giới nịnh hót, cực phẩm trong hàng cực phẩm.
Hạng cực phẩm này thế gian hiếm thấy, trăm năm khó gặp, vậy mà Khương Trúc lại có "vận may" lớn, vừa mở mắt ra đã đụng ngay một lúc hai tên.
Nàng vốn là một kẻ làm thuê hèn mọn ở thời hiện đại, giây trước vừa nộp xong bản thảo phương án sửa tới lần thứ hai mươi tám, giây sau đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết tu tiên mang tên 《Tiểu sư muội mềm mại hôm nay lại được cả tông môn cưng chiều》.
Nguyên chủ trùng tên trùng họ với nàng, cùng nữ chính lớn lên trong một ổ ăn mày, nhưng số phận lại một trời một vực. Nữ chính thiên phú hơn người, dung mạo kiều diễm, đi tới đâu cũng được người người yêu mến. Còn nàng lại là một nữ phụ lầm lì ít nói, tư chất kém cỏi đến cùng cực.
Xét theo lẽ thường, với thiên phú của nguyên chủ, nàng không đời nào bước chân được vào nội môn. Nhưng nhờ tiểu sư muội "thiện tâm", khăng khăng cầu xin Tông chủ Hoa Hành thu nhận nàng mới lên nổi. Kể từ đó, chuyện gì hai người cũng bị đem ra so bì, khiến nguyên chủ lần nào cũng trở nên thấp kém, chẳng được tích sự gì.
Dù nguyên chủ phải chịu bao bất công, uất ức vì cái mác "đi cửa sau", nhưng nàng vẫn một lòng cảm kích nữ chính, làm trâu làm ngựa cho người ta. Cuối cùng, nàng bị đẩy ra đỡ đao thay cho tiểu sư muội, kết cục chết thảm nơi đầu đường xó chợ. Điển hình cho hạng công cụ làm nền, đến chút giá trị cuối cùng cũng bị vắt kiệt.
"Khương Trúc, ngươi im lặng như thế là không cam lòng sao?" Đại sư huynh Lục Tiến cau mày, lộ rõ vẻ bất mãn trước sự do dự của nàng.
Hắn thầm nghĩ, tiểu sư muội đối xử với nàng tốt biết bao, vậy mà bảo nàng đưa một viên Vân Trung Quả cũng không chịu, đúng là hạng sói mắt trắng vô ơn.
Nhị sư huynh Vũ Văn Vân thì lộ vẻ không thể tin nổi: "Không đời nào, tiểu sư muội tốt với Khương Trúc như vậy... Vả lại, thiên phú của nàng kém cỏi đến thế, có ăn vào thì ích gì?"
"Dù Khương Trúc kém cỏi, nhưng chắc không đến mức không biết nặng nhẹ như thế đâu."
Khương Trúc thật sự muốn mắng một câu "đồ ngu".
Nguyên chủ vì mãi không đột phá được nên mới liều mạng ra ngoài tìm kiếm thiên tài địa bảo, vất vả lắm mới có được một viên Vân Trung Quả, ấy vậy mà quả còn chưa kịp ấm chỗ đã bị hai tên cực phẩm này tìm đến tận cửa đòi lấy. Đúng là tạo nghiệt!
"Nếu ta nói ta muốn giữ lại để tự dùng thì sao?"
Lục Tiến và Vũ Văn Vân đồng thời sửng sốt nhìn nàng, cứ như thể nàng vừa thốt ra lời đại nghịch bất đạo nào đó.
"Ngươi nói cái gì?"
"Khương Trúc, ngươi điên rồi sao? Chúng ta là sư huynh sư tỷ, đương nhiên phải cưng chiều tiểu sư muội. Chẳng lẽ viên Vân Trung Quả này không phải do ngươi cố ý tìm về cho muội ấy?"
"Ta còn tưởng ngươi đã nghĩ thông suốt, hóa ra vẫn còn thói ghen ghét tiểu sư muội phải không?"
Khóe miệng Khương Trúc giật giật. Mới nói một câu mà hai kẻ này đã cuống lên như vậy, nếu nàng trực tiếp ăn luôn quả này trước mặt họ, e là họ sẽ hóa điên tại chỗ mất.
"Chỉ vì thiên phú của ta kém nên ngay cả đồ của chính mình ta cũng không xứng dùng sao?" Rốt cuộc là nàng điên, hay cái thế giới này điên rồi?
Vũ Văn Vân thấy nàng bướng bỉnh không nghe, tức đến mức tay chân run rẩy:
"Quả nhiên ngươi vẫn đố kỵ với thiên phú của tiểu sư muội. Ngay cả tên đệ tử mà ngươi thích cũng chỉ một mực hướng về muội ấy, tiểu sư muội thì có lỗi gì? Muội ấy vốn dĩ là người khiến ai cũng yêu mến, sao ngươi lại có thể vô lý gây sự như thế?"
Hắn đã sớm nghe tiểu sư muội thút thít kể rằng, có một đệ tử cứ bám lấy muội ấy, mà người đó lại đúng là kẻ Khương Trúc thầm mến. Vì sợ Khương Trúc không vui, tiểu sư muội đến cửa cũng không dám ra vì sợ đụng mặt người kia.
Sau khi xác định hai kẻ ngốc này không hiểu được tiếng người, Khương Trúc đảo mắt, bực bội nói:
"Phải phải phải, ở cái Phong Thanh Tông này nếu không cưng chiều tiểu sư muội thì xem như ta có tội lớn, cả đời này coi như bỏ đi."
Thái độ của nàng khiến Vũ Văn Vân kinh ngạc đến ngẩn người.
Khương Trúc uống lộn thuốc rồi sao? Họ chỉ muốn nàng đưa Vân Trung Quả cho tiểu sư muội, có phải cho người ngoài đâu, trước nay chẳng phải đều như thế sao?
Lục Tiến nhìn không nổi nữa, lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi không muốn đưa thì thôi, không cần phải nói năng như vậy. Tiểu sư muội vô tội, hơn nữa tất cả những gì ngươi có đều là nhờ muội ấy ban cho. Nếu ngươi đã không biết ơn thì cũng đừng hưởng thụ lòng tốt của muội ấy nữa."
Khương Trúc thầm thừa nhận, tư duy của người và chó quả nhiên không giống nhau.
Phong Thanh Tông rất tốt, là một tông môn mắc bệnh rất nặng, mà nàng thường xuyên vì không đủ tố chất nịnh hót mà không sao hòa nhập nổi. Vậy nên...
"Sư huynh nói có lý. Lòng tốt của tiểu sư muội ta vô phúc hưởng thụ. Ta thà xuống núi làm lại kiếp ăn mày còn hơn. Vĩnh biệt!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)