Sức mạnh của hắn đối với nàng mà nói là cực kỳ nguy hiểm.
Tạ Quân Từ hơi trầm mắt xuống, lực đạo trên tay nhẹ lại càng thêm nhẹ, lúc này mới từ từ hong khô quần áo và tóc ướt đẫm trên người nàng.
Sau khi người ấm lên, đôi mày đang nhíu chặt của nàng dường như giãn ra rất nhiều, nhưng rất nhanh lại run lên bần bật trong gió lạnh.
Tạ Quân Từ tiện tay lấy từ trong không gian trữ vật ra một chiếc áo khoác của mình khoác lên người nàng, chiếc áo này có khả năng phòng ngự và giữ ấm cực tốt, tiểu cô nương rốt cuộc cũng ngủ yên ổn thoải mái trong sự ấm áp.
An bài xong cho tiểu nữ hài, Tạ Quân Từ lúc này mới ngẩng đầu lên.
Hắn nhìn về phía Lưu Kế Nhân vẫn chưa tỉnh lại.
Lưu Kế Nhân do không chịu nổi uy áp của tu sĩ cấp cao mà ngất đi, giờ lại bị chính sức mạnh đó đánh thức.
Hắn chống tay xuống đất, vừa mới ngồi dậy, đầu óc còn chưa tỉnh táo, liền cảm giác một mảng u ám bao phủ trên đầu mình.
Lưu Kế Nhân ngẩng đầu, tức khắc rùng mình một cái —— Tạ Quân Từ đang đứng ngay trước mặt hắn, từ góc độ ngước nhìn của Lưu Kế Nhân, vừa vặn chạm phải đôi mắt lạnh băng chết chóc của thanh niên.
Thanh niên rũ mắt nhìn hắn, giống như một vị thần vô bi vô hỉ đang coi rẻ thương sinh thế gian, lại giống như Diêm La Vương đến để đòi mạng.
Ngay sau đó, những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của hắn chụp lấy đỉnh đầu Lưu Kế Nhân, Lưu Kế Nhân chỉ cảm thấy ký ức của mình bị người ta lật xem nhanh chóng với tốc độ gấp mười lần mà không thể kiểm soát, cảm giác đáng sợ khi đại não bị cưỡng ép khống chế khiến hắn thống khổ kêu thảm thiết.
Trong lòng ngực thanh niên, tiểu cô nương vì tiếng ồn làm ảnh hưởng nên có chút không thoải mái mà cựa quậy.
Lông mi Tạ Quân Từ khẽ động, hắn buông đầu Lưu Kế Nhân ra, thay vào đó vươn tay nắm lấy cái miệng đang ồn ào há to của gã đàn ông, bẻ gãy cổ hắn.
Bên cạnh, thanh huyền hắc kiếm lơ lửng giữa không trung lập tức thu nhận thêm một linh hồn đầy rẫy tội ác.
Tạ Quân Từ xem xong ký ức, lại cúi đầu nhìn tiểu nữ hài trong lòng, ánh mắt có chút phức tạp.
Hắn đã biết nàng tên là Ngu Niệm Thanh, sống nương tựa lẫn nhau với huynh trưởng, mà ca ca nàng hôm qua đã chết ở ngoài thành.
Hiện giờ, nàng cũng trở thành cô nhi.
Tạ Quân Từ vốn định giao nàng cho bá tánh cùng thôn, không ngờ khi hắn tìm được mấy người dân làng mà hắn thấy trong ký ức của Lưu Kế Nhân ở trong thành, dân làng nhìn thấy là người tu tiên hạ phàm cứu người, đều sôi nổi quỳ xuống cầu xin hắn mang Tiểu Niệm Thanh đi, không ai chịu nhận nuôi nàng.
Họ nói trong thôn nghèo khó, lại nói Ngu Tùng Trạch đã chết, để ấu muội của hắn lớn lên trong thôn chỉ càng thêm đau thương và ám ảnh tâm lý, dân làng đều cầu xin hắn mang Tiểu Niệm Thanh đi, dù giữ lại làm nha hoàn quét tước cũng còn tốt hơn là ở lại trong thôn chịu khổ.
Dân làng không nhận nuôi, Tạ Quân Từ đương nhiên không thể để nàng lại đó rồi bỏ đi, chỉ có thể mang theo nàng rời khỏi thành Định An.
Người tu tiên đi lại nhanh chóng, chưa đầy nửa canh giờ, Tạ Quân Từ đã đến một tòa thành phồn hoa nhất của châu huyện khác.
Lần này hắn đến Nhân giới là để rèn luyện, không ngờ giữa đường lại xuất hiện một sự cố ngoài ý muốn này, làm đảo lộn mọi kế hoạch của hắn.
Cả đời này Tạ Quân Từ chỉ từng giết người, chưa từng cứu người.
Sức mạnh của hắn quá nguy hiểm, còn pha tạp lệ khí của Diêm La chi lực, cho nên hắn không dám tùy tiện dùng chân khí để trị liệu cho nàng.
Tạ Quân Từ hơi dùng sức một chút, vật nhỏ mềm mại yếu ớt trong lòng liền phát ra tiếng nức nở ư ử bất mãn, phảng phất như tuyến lệ sẵn sàng vỡ đê bất cứ lúc nào.
Tiểu Niệm Thanh lúc tỉnh táo thì rất ngoan, nhưng khi không tỉnh táo thì cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường, hơn nữa còn là loại có tính khí gắt ngủ.
Nàng còn nhỏ tuổi, đã quen được ca ca ôm ngủ, mỗi lần cảm nhận được hắn muốn rời đi, nàng sẽ không vui.
Chỉ là Ngu Tùng Trạch hiểu rõ muội muội, biết nàng chỉ là hừ hừ một chút, cùng lắm cũng chỉ là dùng kỹ năng giả khóc mà đứa trẻ nào cũng biết, nức nở hai tiếng không ra nước mắt, dỗ dành một chút là xong.
—— Nhưng Tạ Quân Từ đâu có biết.
Cả đời này hắn chưa từng bế trẻ con, vừa thấy ấu tể vốn đang yên lặng trên đường đi bỗng nhiên phát ra tiếng nức nở ủy khuất như vậy, ngón tay đang nhẹ nhàng gỡ tay nàng của hắn liền cứng đờ lại.
Không khí nhất thời trở nên tĩnh lặng.
Nếu Ngu Niệm Thanh không buông tay hắn ra thì không thể bắt mạch cho nàng được, nhưng hễ bắt nàng buông ra, nàng lại sắp khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



