Tạ Quân Từ khẽ nâng mí mắt, đạm mạc nói: “Nàng ta không vô tội.”
Hắn vừa ngước mắt lên, ngoại trừ đệ tử cầm đầu kia, những đệ tử khác đều không nhịn được cúi đầu tránh đi ánh mắt sắc bén.
Ngụy Nhiêu đã tê liệt trước uy áp, trong lòng nàng lúc này tràn ngập niềm vui sướng của kẻ vừa đi dạo một vòng qua quỷ môn quan mà vẫn còn sống sót, nàng quỳ rạp trên mặt đất, ngón tay túm chặt vạt áo người cầm đầu, nức nở nói: “Tiên nhân cứu ta, tiểu, tiểu nữ tử thật sự rất sợ hãi……”
Nàng hiện giờ bề ngoài mới mười hai mười ba tuổi, tóc tai rối bù, trên khuôn mặt trắng nõn còn in ba vệt máu do Uyển Nương cào, khóc như hoa lê dính hạt mưa, khiến mấy vị đệ tử Trường Hồng không khỏi nảy sinh lòng thương cảm.
Lại nhìn ngón tay nàng nắm chặt kiếm phù đến mức nhuốm máu, có thể tưởng tượng vừa rồi nàng đã sợ hãi đến nhường nào.
“Ngươi đừng sợ, nếu ngươi đã nhận được kiếm phù Trường Hồng, thì chính là người của Kiếm Tông chúng ta!”
Đệ tử bên cạnh thấp giọng an ủi: “Muốn làm tổn thương ngươi, chính là đối đầu với Trường Hồng chúng ta.”
Vị đệ tử cầm đầu trầm giọng nói: “Tạ đạo hữu, chúng ta cũng không muốn lo chuyện bao đồng, càng không muốn cùng ngươi đối địch. Chỉ là như sư đệ ta đã nói, hiện giờ vị cô nương này đã là sư muội chưa chính thức bái sư của chúng ta, chẳng lẽ Tạ đạo hữu nhất định phải xé rách da mặt, trở thành kẻ thù của Trường Hồng Kiếm Tông sao?”
Nói xong lời này, thực ra trong lòng hắn cũng có chút lo lắng.
Luận về tu vi, bọn họ cộng lại cũng không đủ để Tạ Quân Từ giết.
Chỉ là bốn thầy trò Thương Lang Tông tuy ác danh đồn xa, nhưng cũng chưa từng trực diện xảy ra tranh chấp không thể vãn hồi với các môn phái khác.
Hắn chỉ có thể đánh cược, đánh cược rằng Thương Lang Tông và Tạ Quân Từ chưa muốn trở thành kẻ thù của đệ nhất kiếm tông Tu Tiên giới.
“Ngươi chắc chắn chứ?”
Tạ Quân Từ hờ hững nói: “Hôm nay nữ tử này không chết, ngày sau tất sẽ liên lụy tông môn các ngươi, gây ra đại loạn.”
Câu nói này nếu đổi là người khác nói, hoặc đổi người nghe, có lẽ sẽ lọt tai.
Đáng tiếc ác danh Tạ Quân Từ đồn xa, kiếm tu lại là loài sinh vật đơn thuần thẳng thắn nhất trong tất cả các tu sĩ, đệ tử Trường Hồng nhìn cô nương yếu đuối khóc đến thương tâm, lại nhìn Tạ Quân Từ lệ khí quấn thân, bọn họ gần như không chút do dự lựa chọn bảo vệ Ngụy Nhiêu.
“Tại hạ cảm tạ đạo quân quan tâm, chỉ là nhân gian có luật pháp nhân gian, Tu Tiên giới có quy củ của Tu Tiên giới.”
Đệ tử cầm đầu trầm giọng đáp: “Cho dù ngày sau nàng ấy phạm phải sai lầm lớn, tự có tông pháp thiết luật trừng trị, nếu người trong thiên hạ ai cũng lạm dụng tư hình, đó mới là tai họa lớn nhất.”
Nghe được lời này, Ngụy Nhiêu cuối cùng cũng có thể yên tâm.
Thực ra cách làm việc của Trường Hồng Kiếm Tông luôn mang theo sự cứng nhắc và không biết biến thông mà Ngụy Nhiêu không thích, trước kia nàng ghét nhất là quy củ nghiêm ngặt của Trường Hồng, không ngờ hiện giờ sự cứng nhắc này lại cứu mạng nàng.
Thấy Tạ Quân Từ không có ý định ngăn cản, đệ tử cầm đầu ra hiệu cho sư đệ đưa Ngụy Nhiêu đi, hắn xoay người ôm quyền nói: “Vậy cáo từ tại đây.”
Các đệ tử Trường Hồng mang theo Ngụy Nhiêu rời khỏi thành Định An như chạy trốn, sợ Tạ Quân Từ đổi ý.
Chờ khi đã kéo giãn khoảng cách, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, có chút áy náy nói với Ngụy Nhiêu: “Sư muội xin lỗi, sự việc cấp bách, muội có thể sẽ không có thời gian từ biệt cha mẹ.”
Các đệ tử lập tức càng thêm có thiện cảm với vị tân sư muội vừa yếu đuối lại vừa kiên cường xinh đẹp này, trong lòng càng thêm áy náy, chỉ nghĩ chờ về đến môn phái sẽ bù đắp cho nàng sau.
Bọn họ lại không biết được suy tính trong lòng Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu tự biết kiếp trước mình quá mức ngạo mạn lại bảo thủ, càng không biết tỏ ra yếu thế, trong tối ngoài sáng đắc tội không ít người.
Kiếp này nàng quyết tâm rút kinh nghiệm, không bao giờ đi vào vết xe đổ của kiếp trước nữa.
Đoàn người đệ tử Trường Hồng biến mất ở phía chân trời.
Bên kia, Tạ Quân Từ đứng giữa sân, xung quanh là những phàm nhân không chịu nổi uy áp mà ngất đi.
Không ai biết rằng, Diêm La đồng của hắn cho phép hắn nhìn thấy tội nghiệt trên người mỗi người.
Ví dụ như trong cái sân này, người có hắc khí bao quanh dày đặc nhất chính là quản sự Lưu Kế Nhân cùng với mấy tên gia đinh.
Tạ Quân Từ chỉ cần đảo mắt qua, những tên gia đinh quanh năm giúp kẻ ác làm điều bậy, cậy thế Ngụy gia đánh chết bình dân bá tánh liền đều đi đời nhà ma.
Hồn phách của bọn họ lẫn lộn hắc khí, toàn bộ bị thanh kiếm huyền hắc trong tay Tạ Quân Từ hút đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


