Không đợi người trong thôn lên tiếng, Ngu Tùng Trạch đã chạy thẳng về tiểu viện nơi hắn và muội muội sinh sống, chỉ thấy cửa lớn mở toang, gió lạnh gào thét lùa vào trong nhà.
Ngu Tùng Trạch bước vào phòng, nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc hắn ong lên một tiếng, máu nóng không ngừng dồn lên đỉnh đầu.
Trong phòng là một mảnh hỗn độn, chăn trên giường rũ xuống đất, chó con màu đen nằm gục trong vũng máu, đã không còn hơi thở, rất rõ ràng là bị người ta đánh chết.
Trên mặt đất vương vãi những giọt máu lốm đốm, kéo dài một đường ra phía ngoài.
Hắn đờ đẫn quay đầu lại, liền nhìn thấy trên nền tuyết trong sân in hằn những dấu chân hỗn loạn của người trưởng thành, thậm chí có thể từ những dấu vết này hình dung ra cảnh tượng đám kẻ gian kia xâm nhập vào phòng, đánh chết Đạp Tuyết và bắt đi Ngu Niệm Thanh như thế nào.
Tất cả những chuyện này xảy ra quá đột ngột, đột ngột đến mức Ngu Tùng Trạch trong nhất thời không có bất kỳ phản ứng nào.
Bên ngoài, các thôn dân cũng chạy tới, bọn họ nhìn thấy Ngu Tùng Trạch đứng lẻ loi trơ trọi, thất thần giữa căn phòng trống, trong lòng dâng lên niềm xót xa.
“Tùng Trạch, ngươi đừng vội, Lương Đệ đã đuổi theo đám kẻ gian kia rồi, hôm nay trời lạnh thế này, tuyết lại vừa mới ngừng rơi, những tên khốn kiếp đó chắc chắn chưa đi được xa đâu, bọn chúng nhất định sẽ dừng chân ở gần đây thôi.”
Một phụ nữ trong thôn thấp giọng nói: “Chờ Lương Đệ trở về, gọi thêm mấy tráng đinh nữa, chúng ta cùng đi tìm bọn chúng!”
Ngu Tùng Trạch vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.
Môi hắn trắng bệch, nghiêng người như muốn bước về phía Đạp Tuyết, nhưng chân bỗng run lên, cả người ngã vào cạnh bàn, khiến người trong thôn kinh hô một trận, vội vàng chạy lại đỡ thiếu niên ngồi lên giường đất.
Hắn gục đầu xuống, thở hổn hển nhè nhẹ, từng cơn choáng váng ập đến trong não bộ.
Ngu Tùng Trạch đang ở độ tuổi choai choai, vốn dĩ là cái tuổi không làm gì thì một bữa ăn ba cái màn thầu lớn vẫn còn thấy đói.
Tại sao?
Trong cơn choáng váng và mờ mịt, trong đầu Ngu Tùng Trạch chỉ xoay quanh duy nhất câu hỏi này.
Tại sao lại là Niệm Thanh?
Từ khi mùa đông bắt đầu, nàng còn chưa từng bước chân ra khỏi cửa, nhà bọn họ lại nằm ở tận cùng bên trong thôn, làm sao nàng có thể bị người ta để mắt tới được?
Ngu Tùng Trạch nghĩ mãi không ra.
Những người lớn bên cạnh dường như vẫn luôn thấp giọng an ủi hắn, nhưng Ngu Tùng Trạch một câu cũng không nghe lọt tai.
Ngón tay thon dài của hắn vuốt ve đệm chăn, buổi sáng tiểu cô nương còn rúc trong chăn, ôm tay hắn làm nũng, giờ đây sao có thể biến mất không thấy tăm hơi đâu?
Ngu Tùng Trạch hoảng hốt nghĩ, nếu hôm nay hắn chiều theo ý nàng không ra khỏi cửa, có phải nàng sẽ không xảy ra chuyện không?
Trời bên ngoài dần dần tối sầm lại.
Đúng lúc này, ngoài sân truyền đến tiếng xôn xao, có người hô lên: “Lương nhãi con đã về rồi!”
Ngu Tùng Trạch đột ngột ngẩng đầu, hắn lao vút ra ngoài, chỉ thấy Lương Đệ đang nằm ngửa trên đường làng thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì chạy, ngay cả sức lực để bò dậy cũng không còn, vừa nhìn đã biết là vội vàng gấp gáp chạy trở về.
“Lương Đệ, ngươi có nhìn thấy Thanh Thanh không?”
Ngu Tùng Trạch nhào tới, dồn dập hỏi.
Lương Đệ vừa thở dốc vừa gật đầu, hắn lắp bắp nói: “Ta vẫn luôn, vẫn luôn đi theo mấy người kia, theo bọn họ vào thành Định An, sau đó, hộc, sau đó một người trong bọn họ ôm Thanh Thanh lên xe ngựa. Xe ngựa chạy quá nhanh, ta không đuổi kịp, nhưng ta vào thành sau đó vẫn luôn tìm kiếm, về sau nhìn thấy chiếc xe ngựa đó đi ra từ con đường dẫn đến phủ tiểu thư nhà họ Ngụy……”
Nghe hắn nói xong, mọi người không khỏi giật mình kinh hãi.
Vốn dĩ dân làng đều tưởng là mẹ mìn trộm trẻ con, không ngờ chuyện này lại có liên quan đến Ngụy thị.
“Lương nhãi con, ngươi có nhìn rõ không đấy? Lời này không thể nói lung tung được đâu.”
Bên cạnh có người nghi hoặc nói: “Ngụy gia làm sao có thể để mắt tới Niệm Thanh, chuyện này bắn đại bác tám sào cũng không tới a.”
“Ta tuyệt đối không nhìn lầm!”
Lương Đệ lấy lại chút hơi sức, hắn lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nghiêm túc nói: “Ta vẫn luôn chờ ở ven đường, chưa nói đến chuyện chiếc xe ngựa kia đi ra từ con đường dẫn đến phủ tiểu thư, mấy gã đàn ông kia sau khi vào thành đã tháo khăn che mặt xuống, ta tận mắt nhìn thấy bọn họ đi vào phủ tiểu thư bằng cửa sau!”
Hắn nói tiếp: “Trong đó có một người tay còn bị thương nữa, ta nhìn rất giống vết chó cắn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
