Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xe bus tới cổng chung cư, bạn cùng phòng gọi điện: “Có anh đẹp trai mang gì đó đến tìm cậu.”
Cô nói “tôi về ngay”, cúp máy. Màn hình đang mở… máy tính bỏ túi.
Cô tính đi tính lại, ngân sách thuê trọ chỉ có ba nghìn rưỡi đến bốn nghìn. Trong mớ suy nghĩ bừa bộn ấy, thật sự không có chỗ cho một Trần Dục không mời mà tới.
Khi Trần Dục gõ cửa, anh nghe trong phòng có tiếng đôi trẻ cãi nhau, liền hiểu ngay vì sao cô muốn chuyển nhà. Anh nhờ cô gái mở cửa cất đồ vào phòng Nhạc Vận. Cô nhìn anh từ đầu tới chân, hỏi quan hệ giữa anh và Nhạc Vận là gì.
Cùng lúc đó, Nhạc Vận từ ga bus đi tắt lối nhỏ, còn Trần Dục cầm ô kẻ caro đi đường lớn. Hai người đi qua cùng một giao lộ…
Một con mèo hoang nhảy vào bụi cây, cả hai đều ngoảnh lại nhìn — dưới ánh đèn vàng — nhưng lại không nhìn thấy nhau.
Về đến phòng, Nhạc Vận phát hiện anh chẳng hề chờ mình. Cô không thả anh ra khỏi danh sách đen, anh cũng chẳng tìm cách liên lạc. Đi cả một quãng xa như vậy chỉ để đưa mấy món đặc sản quê nhà… chẳng quan trọng gì.
Bạn cùng phòng hỏi: “Anh ta bảo là học trò bố cậu. Bố cậu dạy cấp ba mà, anh ấy tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi mà còn liên lạc vậy?”
“Không liên lạc.”
Nhạc Vận lấy một tuýp kem dưỡng tay mới, đưa cô: “Giữ sức khỏe tuyến giáp với tuyến vú đi. Cãi nhau với đàn ông chẳng đáng đâu.”
Lý Nhạc Vận tìm nhà không thuận lợi, lại gặp đúng lúc tổng bộ phái người đến khảo sát công việc quý, Liễu Vy ném cho cô một đống tài liệu khách hàng và bản tổng kết dang dở, cô ngày ngày tăng ca làm báo cáo, thời gian xem nhà hết lần này đến lần khác bị rút ngắn.
Sắp đến cuối tháng, cô đang lo lắng trong lòng. Chiều hôm đó, một người gửi có tiền tố email là “chenyu” (chenyu theo phiên âm tiếng Trung là tên của Trần Dục) đã gửi đến hộp thư công việc của cô một thư giới thiệu nhà cho thuê.
cô mở ra, có hơn chục căn hộ một phòng ngủ một phòng khách và loft kiểu cũ với giá cả phải chăng, nằm trong phạm vi năm cây số tính từ công ty cô. Kèm theo là những giới thiệu ngắn gọn về nhiều khía cạnh như tầng, ánh sáng, thiết kế nội thất cơ bản, an toàn, v.v.
Cuối email, Hắc Vô Thường để lại lời nhắn cho cô – Nếu cần giúp chuyển nhà, hãy liên hệ bất cứ lúc nào.
Lý Nhạc Vận không chút nghĩ ngợi gọi cho Lý Tu Văn: “Ba bảo anh ta giúp con tìm nhà à?”
“Trần Dục à? Đúng vậy, mẹ con nói con bận tối mắt tối mũi, chẳng còn tâm trí mà đi xem nhà.”
Lý Nhạc Vận nhíu mày: “Anh ta rảnh lắm sao? anh ta mới đến Thượng Hải, biết gì mà tìm chứ.”
“Dì nhỏ của cậu ấy làm sale bất động sản ở Thượng Hải mười mấy năm rồi, chắc chắn quen biết môi giới đáng tin cậy. anh lại cẩn thận, cứ để anh giúp đỡ con, biết đâu con sẽ nhanh chóng tìm được căn nhà ưng ý.”
Lý Nhạc Vận không nói nhiều, chụp ảnh màn hình mức giá thuê những căn nhà Trần Dục tìm được rồi gửi cho Lý Tu Văn. Ý là: Ba xem đi, anh ta tìm không hợp chút nào.
Lý Tu Văn trả lời: Hơi đắt một chút, nhưng con ở thoải mái là được. Ba có mỗi mình con gái, không bù cho con thì bù cho ai.
Lời này cũng là do Lý Tu Văn nói khi nhờ Trần Dục giúp đỡ, ông ấy đã nói rõ sẽ hỗ trợ, nên Trần Dục mới nâng cao ngân sách.
Đã nâng cao ngân sách, vậy thì cô tự mình cũng có thể tìm được những căn nhà này. Chẳng qua là gần đây cô quá bận công việc, còn anh thì lại rất giỏi viết tổng hợp mà thôi.
Lý Nhạc Vận lại nghĩ, cách làm này của ba, chẳng khác nào phơi bày tình trạng sống không mấy khá giả của cô cho “kẻ địch” biết.
Văn phòng của Trần Dục được Triệu Thanh Thanh thêm vào vài chậu cây xanh, khiến không khí bớt vẻ lạnh lẽo hơn. Triệu Thanh Thanh nói đồ đạc là do đi hậu cần lĩnh về, nhưng trong văn phòng của những đồng nghiệp khác lại không hề có. Ngoài cây cối, sữa và đồ ăn vặt trên bàn làm việc của anh cũng không ngừng xuất hiện.
Thấy thời gian trên máy tính nhảy từ 13:59 sang 14:00, anh gọi Triệu Thanh Thanh và một đồng nghiệp nam trong phòng đến văn phòng của mình.
Dịp Tết Dương lịch, các đơn vị cấp dưới sẽ đến cục tổ chức tiệc mừng năm mới, Trưởng phòng Tổng vụ biết Trần Dục có kinh nghiệm phong phú nên hy vọng anh sẽ đảm nhận vai trò MC. Một là để thể hiện phong thái của cán bộ cấp trung, hai là để anh rút ngắn khoảng cách với các đồng nghiệp mới.
Anh vừa mới điều chuyển đến, quả thật cần một cơ hội để thiết lập mối quan hệ với mọi người, Trưởng phòng cũng là đang suy nghĩ cho anh. Nhưng công việc của anh thực sự rất nhiều, nên anh dự định đề cử người khác.
Triệu Thanh Thanh nghe thấy Trần Dục muốn họ làm MC, liếc nhìn Cố Quân bên cạnh một cái: “Hai chúng em làm sao được chứ.”
“Sao lại không được. Hình ảnh tốt, khả năng ăn nói cũng tốt, chiều cao hai đứa cũng rất hợp nhau.” Trần Dục nói xong liền hất cằm về phía Cố Quân: “Xem lý lịch của cậu, lúc còn đi học cậu từng làm MC cho lễ kỷ niệm trường, chắc là không vấn đề gì chứ?”
Cố Quân gầy gò, vẻ mặt thư sinh, anh ấy đẩy gọng kính, nhìn lại Triệu Thanh Thanh một cái: “Nhưng gần đây em khá bận.”
“Anh không muốn làm bạn dẫn với em à?” Triệu Thanh Thanh nâng cao giọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






