Giọng Thái hậu có chút u sầu: “Tòng Sương, sao bây giờ Tiêu Lẫm lại biến thành bộ dạng này? Ai gia... ai gia càng lúc càng không hiểu nổi nó nữa.”
Lời này Thái hậu có thể nói, nhưng nàng ta không dám nhận, chỉ khẽ gợi ý: “Bệ hạ giấu tài, ẩn nhẫn bấy nhiêu năm, tính tình có thay đổi chút ít cũng là điều dễ hiểu.”
“Ai gia há lại không biết?” Thái hậu cầm lấy tràng hạt, ánh mắt dần trở nên u ám: “Nếu không phải vì nữ nhân đó, mẹ con ta vốn không đi đến bước đường này! Bệ hạ cũng sẽ không ghét bỏ ta đến thế, còn có ca ca ta nữa, từng chuyện từng chuyện, đều là nhờ ơn nữ nhân đó ban tặng. Thậm chí ngay cả cái nghiệt chướng mụ ta mang vào cung cũng muốn đè đầu cưỡi cổ Công chúa đích xuất của ta, bảo ai gia làm sao nhẫn nhịn cho được?”
Sao bà có thể không hận? Bà hận không thể ăn thịt mụ ta, nằm ngủ trên da mụ ta, khiến hồn phách mụ ta vĩnh viễn không được yên ổn!
Bạch Tòng Sương đang được Thái hậu vuốt tóc, bỗng cảm thấy tay bà siết chặt, giật khiến chân tóc đau nhói, nàng ta không dám lộ ra chút nào, chỉ phụ họa: “Cô mẫu nói đúng, tất cả đều khởi nguồn từ Thần phi. Thần phi nay vẫn chưa được hạ táng, đây đại khái cũng là quả báo của mụ ta.”
“Hạ táng?” Thái hậu cười lạnh một tiếng: “Mụ ta đừng có nằm mơ. Chỉ cần ai gia còn sống một ngày, tuyệt không cho phép nữ nhân thấp hèn bẩn thỉu đó vào lăng mộ hoàng gia, nằm cùng một lăng tẩm với ai gia. Mụ ta dù có thiêu thành tro, cũng nên bị nhốt trong hũ sành vuông vức một thước, ở trong chùa mà gột rửa tội nghiệt, vĩnh viễn đừng hòng mồ yên mả đẹp!”
Bạch Tòng Sương nghe lời này, trong đầu bỗng hiện lên tin đồn ngày ở Ngự Uyển, tim nàng ta đập thình thịch: “Nhưng Tòng Sương nghe nói, đêm yến tiệc trong cung, Công chúa Nhu Gia dường như đã đến điện Thái Cực quỳ rất lâu, nghe nói... chính là vì chuyện hạ táng cho Thần Quý phi.”
“Nhu Gia?” Thái hậu khẽ nhướn mi.
Bà suýt thì quên mất cái mống nghiệt chủng này. Nay nữ nhân kia chết rồi, nhi tử bà đăng cơ, bà trở thành Thái hậu, mọi thứ đã trở lại đúng quỹ đạo, duy chỉ còn sót lại một cái dằm gây chướng mắt này, lúc nào cũng nhắc nhở bà về quá khứ không mấy tốt đẹp đó.
Ánh mắt Thái hậu thoáng qua một tia chán ghét, nhưng dù sao cũng mang danh đích mẫu, bà cụp mi mắt che giấu rất tốt, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười hiền từ như mẹ hiền: “Ai gia cũng đã lâu không gặp con bé rồi, năm nay nó cũng đã mười sáu rồi nhỉ, trạc tuổi với Vĩnh Gia nhà ta. Vĩnh Gia dạo này chẳng phải đang đòi xem mắt một vị công tử nhà Bá phủ sao? Ai gia cũng không thể bên trọng bên khinh, đã đến lúc phải tìm cho nó một mối hôn sự rồi, để khỏi mang tiếng ai gia làm đích mẫu mà không chu toàn.”
“Cô mẫu thật từ bi, Công chúa Nhu Gia đúng là có phúc khí.” Bạch Tòng Sương nói với vẻ có chút ngưỡng mộ: “Tòng Sương nhớ, phụ thân của nàng ta trước kia chẳng qua chỉ là một môn khách của gia phụ, Tòng Sương lúc nhỏ ở nhà dường như có gặp qua nàng ta, trời tháng Chạp rét mướt, đầu mũi đỏ ửng vì lạnh rúc vào lòng cha. Không ngờ âm sai dương thác, nay lại thành Công chúa của Đại Cận! Cơ duyên và phúc khí bực này, người thường nào dám dự đoán, ngay cả cháu gái nay gặp nàng ta cũng phải cung cung kính kính hành lễ đấy ạ.”
“Đúng là một kẻ có phúc.” Thái hậu giữ nụ cười, xoay tràng hạt trong tay, lờ mờ nhớ lại năm xưa nàng ta đã thông qua Thái tử vào cung, từ đó đưa nữ nhân kia vào cung như thế nào, trầm ngâm một lát bỗng nói: “Mấy ngày nay chẳng phải vạn quốc lai triều sao? Các sứ tiết chắc cũng đã đến đông đủ rồi. Ai gia nghe nói Tây Nhung mấy năm nay vận khí không tốt, liên tiếp gặp tai họa, lần này tới mang theo ý cầu thân. Nhu Gia đã có phúc như vậy, thì chi bằng gả tới Tây Nhung, đem phúc khí đó đi ban phát một chút đi.”
Tây Nhung là vùng đất man di, vốn luôn phụ thuộc vào Đại Cận. Từ khi Tiêu Lẫm dẫn quân chinh phục họ, mỗi năm hai lần, Tây Nhung đều phải triều cống cho Đại Cận. Nay tháng Giêng đã tới, tính toán thời gian, sứ tiết của họ cũng đã sắp đến nơi. Hơn nữa nghe nói Tây Nhung Vương hiện tại và các vương tử vô cùng ham mê mỹ sắc, đánh trận không thấy dùng bao nhiêu sức, nhưng con cái thì sinh ra cả đống. Vương phi tiền nhiệm vừa chết không lâu, lần này lại đến Đại Cận cầu thân.
Đại Hành Hoàng đế dòng dõi không phong phú, đừng nói nhi tử, ngay cả nữ nhi cũng chẳng có mấy người. Tính đi tính lại, vị công chúa hiện tại chưa gả chồng, hóa ra cũng chỉ còn nữ nhi bà và Nhu Gia đó. Trước đây Thái hậu đang phiền lòng về việc này, bà vốn định chọn một người trong tông thất, phong cho cái danh Công chúa gả đi cho qua chuyện. Nhưng nay, chẳng phải đã có một ứng cử viên tốt hơn rồi sao?
Bạch Tòng Sương hiểu ý Thái hậu, cũng cười theo: “Vẫn là cô mẫu nhìn xa trông rộng, thiết nghĩ Công chúa được vì quốc tận lực, chắc hẳn cũng sẽ lấy làm vinh hạnh vô cùng.”
Thái hậu cười lạnh một tiếng, chẳng phải sao, nàng ta nếu dám không bằng lòng, đó chính là bất trung bất hiếu. Đến lúc đó chẳng cần bà ra tay, chỉ riêng lời của các quan can gián và nước bọt của thiên hạ cũng đủ dìm chết nàng ta. Mà một khi nàng ta đi rồi, đệ đệ ngốc nghếch bẩm sinh kia càng chẳng có gì đáng để cảnh giác, chẳng phải mặc bà nhào nặn sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

