Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giờ đây, đôi mắt ấy càng thêm thâm trầm, càng thêm áp bức, như chim ưng, như mãnh hổ, như ánh thép lạnh lẽo lóe lên trên thanh đao trong đêm tối, sắc bén như muốn đâm thẳng vào da thịt, ép người ta không dám nhìn thẳng.
Nhu Gia cuối cùng không dám nhìn nữa, nàng né tránh ánh mắt đó. Nàng bỗng không hiểu vì sao mọi chuyện lại đi đến nước này.
Nàng thẫn thờ nghĩ, nếu năm xưa cha nàng không qua đời, nàng cũng không vào cung dự buổi sinh nhật ấy, liệu mọi thứ có khác đi không?
Lúc đó nàng chỉ là nữ nhi của một thứ tử (con của vợ lẽ) trong một gia tộc sa sút. Vì cha nàng sinh thời giỏi về điêu khắc ấn chương, khi làm việc ở Đại Lý Tự tình cờ quen biết Thái tử đang giám quốc lúc bấy giờ. Sau này cha nàng không may qua đời, ngày đưa tang, Thái tử đã mặc thường phục đến viếng. Mẫu thân nàng nén đau thương, dâng lên khối ấn chương bằng đá điền hoàng vừa hoàn thành chưa kịp gửi đi.
Đại khái là thấy bọn họ đáng thương, ngoài tiền trợ cấp hậu hĩnh, Thái tử còn hứa cho nàng một nguyện vọng. Khi đó cha mất đột ngột, hai mẹ con sống ở kinh thành vô cùng gian nan, nên định đưa linh cữu về Nam, dời về tổ trạch. Trước khi đi nếu nói có nguyện vọng gì chưa thành, có lẽ chính là được nhìn thấy hoàng cung trong truyền thuyết.
Nghe nói nơi đó tường bằng bạch ngọc, đất dát vàng ròng, là nơi tôn quý nhất, uy nghi nhất thiên hạ, cũng là nơi cha nàng sinh thời hằng mong ước mà không thể chạm tới. Vì vậy, nàng đã nấp sau lưng mẫu thân đang mặc tang phục, rụt rè cất tiếng hỏi.
Hoàng cung, đối với vị Thái tử sinh ra và lớn lên ở đó mà nói, thực sự là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Hắn có vẻ ngạc nhiên: “Chỉ thế thôi sao?”
Nhu Gia gật đầu, thẹn thùng đỏ mặt. Thái tử xoa búi tóc của nàng, không nói gì thêm.
Nhiều ngày trôi qua, trong cung không có tin tức gì. Ngay khi nàng nghĩ rằng quý nhân bận rộn chắc đã quên mất và chuẩn bị lên đường về Nam, thì một vị thái giám mặc áo đỏ bỗng dẫn theo một cỗ xe ngựa hoa lệ đến cửa, mời nàng vào cung dự yến tiệc sinh nhật của Thái tử.
Nàng không nhớ rõ tâm trạng lúc đó, đại khái là bị sự long trọng ấy làm cho choáng ngợp, đầu óc mụ mị được đỡ lên xe ngựa. Đến khi vào cung nàng mới phát hiện, hoàng cung không phải tường ngọc đất vàng, đó chỉ là sự suy đoán ngây ngô của dân gian vì hạn hẹp tầm nhìn mà thôi.
Nhưng trong cung đâu đâu cũng chạm rồng vẽ phượng, lầu gác nguy nga, sự tinh xảo và hoa quý ấy vượt xa vàng ngọc. Đúng vào dịp sinh nhật của trữ quân một nước, khung cảnh càng thêm long trọng. Nàng ngồi ở cuối dãy bàn dài, từ xa nhìn thấy thiếu niên đội mũ miện, mặc mãng bào, được đám tùy tùng hộ tống bước vào đại điện, nhận sự bái kiến của trăm quan. Khí chất ấy khiến nàng cả đời khó quên.
Cũng chính ngày hôm đó, nàng mới thực sự nhận ra bản thân và người từng xoa đầu cười với nàng có khoảng cách xa tựa vực thẳm.
Mọi thứ không thể quay đầu lại được nữa. Nàng trở thành hoàng muội của hắn, cũng trở thành người hắn hận nhất...
Buổi tiệc sinh nhật năm đó bị coi là bàn đạp, là sự tính toán từ lâu của nàng và mẹ. Nhu Gia đến giờ vẫn nhớ rõ ngày được phong Công chúa, khi Tiên đế nắm tay nàng bảo nàng gọi một tiếng “Hoàng huynh”, cái lạnh lẽo không giấu giếm trong mắt Tiêu Lẫm.
Như một con thú bị phản bội, lần đầu tiên hắn mất đi phong thái của Thái tử, lạnh lùng gạt bàn tay đưa tới kia ra, nắm chặt nắm đấm quay lưng bước đi. Những năm sau đó, hắn đối xử với nàng lạnh lùng như không khí. Còn nàng cũng trơ mắt nhìn thiếu niên hăng hái năm xưa trở nên trầm mặc, lạnh nhạt...
Cuối cùng, từng bước biến thành vị đế vương thâm sâu khó lường và đa nghi lạnh lùng này.
Nàng không phải không giải thích, nhưng trước sự thật tàn khốc, chân tướng là gì liệu còn ý nghĩa không? Huống hồ, con người ai rồi cũng thay đổi. Năm xưa mẫu thân có lẽ thực sự vô tình gặp Tiên đế, bất đắc dĩ mới làm hoàng phi. Nhưng được nuôi dưỡng trong gấm vóc lụa là, muôn vàn sủng ái suốt bao nhiêu năm, lẽ nào bà không nảy sinh dã tâm lớn hơn?
Nếu nói chưa từng có, ngay cả Nhu Gia cũng không tin. Nhất là khi sau này mẫu thân lại hạ sinh được một hoàng tử.
Nhu Gia từng ngây thơ khuyên can, không muốn mẫu thân tranh quyền đoạt lợi, cứ an phận làm một phi tử như trước không tốt sao? Nhưng mẫu thân nghe xong chỉ cười, rồi xoa đầu nàng bảo rằng bà đã làm sủng phi bao nhiêu năm, kẻ thù vô số, lời đồn khắp nơi, đã không còn lựa chọn nào khác rồi.
Thế là Nhu Gia chỉ đành trơ mắt nhìn mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Đầu tiên là Hoàng hậu rời cung, sau đó Thái tử bị tước quyền lực, rồi Tiên đế đột ngột băng hà, Thái tử một tay đăng cơ, sát phạt quyết đoán, mẫu thân nàng cũng bị ép tuẫn táng trong những lời đồn đại họa quốc.
Giờ đây, cuối cùng đã đến lượt nàng rồi sao?
Cảm nhận được ánh mắt đang dò xét từng tấc trên cơ thể mình và áp lực ngày càng nặng nề, Nhu Gia chỉ cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Cuối cùng, nàng cúi người quỳ lạy: “Thần muội chưa bao giờ dám nảy sinh vọng niệm.”
Nhưng Tiêu Lẫm nghe lời nàng nói, toàn thân bỗng trào dâng một luồng nóng nảy vô danh. Ánh mắt thâm trầm dường như muốn ép cho vòng eo mảnh khảnh của nàng phải gập xuống, bẻ gãy hoàn toàn.
Nàng nói nàng chưa bao giờ nảy sinh vọng niệm.
Vậy thì, kẻ nảy sinh vọng niệm... rốt cuộc là ai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















