Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Nhận Cổ mở miệng, cố ý hỏi: "Ngươi là ai?"
Nàng nhớ rõ rằng Linh Yên đã nói ở trước mặt Bệ hạ bạo quân phải tự xưng là thần thiếp.
Linh Yên cũng dạy nàng, nếu gặp Bệ hạ phải giới thiệu bản thân như thế nào.
Nhưng nàng không muốn trả lời theo cách Linh Yên dạy bởi vì nàng đã phạm sai lầm.
Khi còn nhỏ, nếu nàng phạm lỗi, mẫu thân sẽ giả vờ tức giận muốn đánh nàng rồi nàng lập tức chạy đến ôm lấy đùi mẫu thân, ngẩng mặt lên làm nũng: "Đừng đánh, đừng đánh. Con là Thiên Thiên của mẫu thân mà."
Mỗi lần như vậy, mẫu thân sẽ không nhịn được cười mắng nàng là đồ lì lợm, hình phạt cũng không còn nữa.
Lúc nãy nàng đã mạo phạm Bệ hạ bạo quân, nàng không muốn bị chém đầu mới vô thức dùng mánh khóe nhỏ lấy lòng mẫu thân lúc xưa để lấy lòng hắn.
Vốn định xưng hô là bạo quân ca ca nhưng nàng không dám.
Dù nàng cảm thấy gọi bạo quân ca ca rất thuận miệng nhưng Linh Yên nói hai chữ bạo quân không phải là từ tốt.
Nghe câu trả lời thẳng thắn nhưng không thể chê vào đâu được này, khóe miệng Lục Nhận Cổ khẽ nhếch lên.
Liễu mỹ nhân của hắn? Cũng đúng.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía bàn tay cô gái đặt sau lưng: "Vậy tại sao Liễu mỹ nhân của trẫm lại ở đây?"
Liễu Nhược Thiên vội vàng nhặt cuốn kinh thư ở bên cạnh lên, hai tay nâng lên trước mặt Lục Nhận Cổ: "Thần thiếp đến để tụng kinh cho Bệ hạ."
Nghĩ đến dòng suối ngọt ngào thấm vào ruột gan trong lúc chịu đau khổ, Lục Nhận Cổ gật đầu: "Đã vậy thì, tiếp tục đọc đi."
Không ngờ bạo quân ca ca lại bảo nàng tiếp tục đọc. Vậy đầu của nàng có phải đã được giữ lại không? Thần kinh căng thẳng của Liễu Nhược Thiên buông lỏng, đôi mắt không tự chủ cong lên: "Vâng."
Nàng quỳ gối lùi về phía sau, muốn xuống giường đứng đọc nhưng bị Lục Nhận Cổ giữ lấy cánh tay: "Cứ đọc ở đây."
Vừa rồi trước mắt là một màu đỏ rực, giờ tỉnh táo lại thì thấy một mảng xanh trước mắt trông thật dễ chịu và tươi mới.
Liễu Nhược Thiên sững sờ.
[Bạo quân ca ca bảo ta đọc ở trên sập sao? Nhưng ta còn mang giày mà.]
Miệng Liễu Nhược Thiên không hề động đậy nhưng Lục Nhận Cổ lại nghe thấy nàng đang nói.
Tiểu cô nương này đã kìm nén rất lâu mới nói ra được một câu trong lòng lại còn rất khó khăn.
Lục Nhận Cổ nói: “Cởi giày ra rồi lên trên sập đi.”
[Bạo quân ca ca lại nghĩ giống hệt ta.]
Liễu Nhược Thiên ngoan ngoãn lên tiếng: “Vâng.”
Thân thể nàng uốn éo chuyển từ tư thế quỳ sang ngồi. Hai chân chạm vào nhau rồi hơi đè xuống, đá rớt đôi giày thêu màu xanh lục ra.
Hai chiếc giày rơi xuống mặt đất. Một chiếc còn lật ngửa lên. Liễu Nhược Thiên duỗi chân, móc lấy chiếc giày bị lật ngửa lại đá đá, đẩy hai chiếc giày tụ lại với nhau.
Vừa xoay người, nàng đã ngồi lên giường.
Khi tiểu cô nương đang bận rộn cởi giày, Lục Nhận Cổ đã lười biếng chống một tay lên đầu nằm nghiêng trên giường nhìn nàng.
Liễu Nhược Thiên cầm cuốn kinh thư lên vừa định đọc nhưng suy nghĩ một chút lại quỳ dậy. Thân hình nhỏ nhắn thẳng tắp bắt đầu đọc chậm rãi.
Hóa ra, trước đó chính là nàng đang đọc.
Nghe từng chữ một được đọc lên chậm rãi khác những tiếng tụng kinh của người thường, Lục Nhận Cổ không hề cảm thấy khó chịu.
Bởi vì, từng chữ một phát ra từ miệng tiểu cô nương như những giọt nước suối từ núi rơi lách cách xuống lòng hắn.
Khiến người ta tinh thần sảng khoái, toàn thân dễ chịu.
Ánh mắt Lục Nhận Cổ đặt lên đôi môi hồng hào lúc đóng lúc mở của tiểu cô nương, nghi vấn trong lòng lại dâng lên.
Lúc này, trong tai hắn chỉ có tiếng đọc kinh của tiểu cô nương, không còn bất kỳ tiếng ồn nào khác.
Trước đây những âm thanh nhỏ nhặt không kiểm soát được lọt vào tai hắn nhưng giờ đây không còn nghe thấy nữa.
Còn một điểm nữa, hắn chắc chắn rằng khi tiểu cô nương liếc nhìn hắn lúc nãy, trong lòng chắc chắn định chửi thầm điều gì nhưng hắn lại không nghe thấy.
Chẳng lẽ thuật đọc tâm có được một cách bất ngờ kia lại đột nhiên biến mất như vậy?
Vì vậy, chứng đau đầu hành hạ hắn nhiều năm đi kèm với thuật đọc tâm cũng tự khỏi mà không cần chữa trị?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







