Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Trong cơn mơ màng bỗng nhiên hắn cảm thấy da đầu nhói đau.

Không phải cảm giác đau đớn như rìu dao chặt chém hay cơn đau hư vô không nắm bắt được mà chính là da thịt bị đau.

Hình như có người nào đó đang kéo tóc của hắn?

Là người phương nào lại dám lớn mật dám bất kính đối với hắn như thế?

Nhưng vì sao âm thanh tụng kinh như dòng suối mát ngày hè vừa rồi lại biến mất?

Lông mày của Lục Nhận Cổ vốn đã giãn ra lại lần nữa nhăn vào, tròng mắt hơi chuyển động hình như muốn tỉnh.

Tiểu nhân sâm say mê cái đẹp đang chống cằm ghé vào nơi đó cũng phát hiện điểm này.

Hình như Bạo quân ca ca đang không thoải mái. Nếu không đang ngủ ngon giấc vì sao lại nhíu mày muốn tỉnh.

Tay nhanh hơn não, nàng theo bản năng vươn một bàn tay nhỏ trắng nõn ra vỗ nhẹ từng cái một trên ngực săn chắc rộng lớn của nam nhân kia.

Giống như khi còn nàng nhỏ bị ốm không thoải mái, phụ mẫu và các ca ca cũng vỗ dỗ nàng như vậy.

Lần này, giọng nói của thiếu nữ mềm mại ngây thơ vừa biến mất không thấy đâu lại lần nữa dũng mãnh tiến vào đầu Lục Nhận Cổ.

Nhưng không phải kinh văn mà là từng câu sung sướng vui mừng khen.

[Bạo quân ca ca thật đẹp!]

[Đẹp như vậy, chắc không phải là thần tiên trên trời rơi xuống nhỉ?]

Là ai cả gan làm loạn như thế? Dám gọi thẳng hắn là bạo quân còn thêm hai chữ ca ca?

Lục Nhận Cổ trợn mắt. Đôi mắt phượng thâm thúy như hồ, ánh mắt uy nghiêm sắc lạnh như đao.

Lọt vào trong tầm mắt là một khuôn mặt gần trong gang tấc.

Khoảng cách gần đến mức hắn chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt cong thành trăng non là một tiểu cô nương.

Khoảnh khắc khi bốn mắt nhìn nhau hình như tiểu cô nương bị dọa sợ. Đôi mắt cong bỗng trợn tròn. Đầu ngả về phía sau, kéo dãn khoảng cách giữa hai người.

Theo Trâu Khất hồi báo, đây là Liễu mỹ nhân - nhị tiểu thư mà phủ Liễu Thừa tướng mới tìm về.

Từ nhỏ lớn lên ở nơi hương dã cũng khó trách có thể làm ra hành động cuộn tròn ngủ trên cây như vậy.

Nhưng vì sao nàng lại ghé vào sập của hắn còn tiến đến trước mặt hắn nhìn hắn?

Chẳng lẽ giọng nói giống như suối mát ngọt lành trong khi hôn mê là do nàng tụng kinh?

Nhưng vì sao lại tụng kinh đến tận sập của hắn, chống cằm nhìn hắn chăm chú như vậy.

Không chỉ thế, một tay còn đè nặng tóc của hắn. Một tay còn ấn trên ngực hắn nữa.

Còn nữa, vì sao bốn phía an tĩnh như thế?

Ngoại trừ tiếng hít thở nhẹ nhàng của tiểu cô nương trước mặt thì bên tai lại không còn tiếng ồn ào nào khác.

Đây là sự yên tĩnh quá mức mà từ sau khi hắn bị sét đánh đã lâu rồi chưa trải qua.

Trước đây nếu bị đau đến như vậy nhất định sẽ hôn mê suốt đêm. Ngày thứ hai mặt trời lên cao mới có thể giảm bớt.

Nhưng trước mắt, trong điện vẫn tối tăm chỉ có ánh nến đang cháy.

Tuy không biết là giờ nào nhưng bốn phía mùi rượu lượn lờ. Ngực lạnh lẽo do bị rượu xối vào vạt áo vẫn ướt át.

Điều này chứng tỏ, lúc này so với trước khi hắn mất đi ý thức cũng không quá lâu.

Trong lòng Lục Nhận Cổ rất nhiều nghi hoặc.

Đúng lúc này, tiểu cô nương trước mặt lại cất tiếng.

[Đôi mắt Bạo quân ca ca cũng thật đẹp!]

Đẹp? Đây là đang khen hắn? Lục Nhận Cổ hơi kinh ngạc.

Bị hắn nhìn chăm chú vậy mà còn dũng cảm khen hắn. Đúng là hiếm thấy.

Khi hắn nhỏ tuổi thường xuyên được nghe khen. Khen hắn dung mạo tuấn mỹ xuất trần, khen hắn tuổi còn nhỏ đã khí độ phi phàm, không hổ là trữ quân một nước.

Khi đó, hắn là nhi tử của đế hậu là Thái tử được tiên đế sủng ái nhất.

Nhưng sau đó, trong một đêm, mẫu hậu bị đoạt hậu vị. Hắn cũng bị chuyển vào lãnh cung.

Sau đó, không còn ai khen hắn nữa.

Sau này, hắn chính mắt nhìn thấy mẫu hậu bị ép tự sát.

Mà mọi người cũng chỉ nhớ rõ hắn múa may dao găm, gặp người là điên khùng vung dao.

Sau mấy năm, chờ hắn lớn lên. Mọi người lại chỉ nhớ rõ hắn bạo ngược thành tính, hung ác thích giết chóc.

Hiện giờ, ngoại trừ số ít người trung thành bên cạnh thì tất cả mọi người đều sợ hắn. Đương nhiên còn có căm hận hắn, chán ghét hắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc