Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Nhất là vào ban đêm, tiếng ồn còn lớn hơn ban ngày.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, đủ loại ma quỷ và tiếng sói tru sẽ tràn vào tâm trí hắn mà không thể kiểm soát được khiến đầu hắn như muốn nổ tung.

Nhiều năm trôi qua, dù đã tìm đến nhiều danh y nổi tiếng ở khắp nơi nhưng vẫn không thể chữa khỏi.

Lúc này, mặt trời chiếu sáng rực rỡ. Tất cả yêu ma trong tâm trí hắn cũng biến mất.

Bên tai chỉ có tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng cùng tiếng lá xào xạc trong gió.

Đối với hắn đó là sự yên bình.

Hắn thèm khát sự ấm áp của thời khắc này, không muốn từ bỏ khoảng thời gian yên bình như thế.

Biết rõ rằng sắp phải thượng triều nhưng hắn vẫn không có ý định rời đi mà cứ thong thả bước về phía trước.

Hai người cao lớn chân dài bất tri bất giác đi qua cả Ngự Hoa Viên, bước vào một khu rừng ngô đồng rậm rạp.

Đang đi, Lục Nhận Cổ đột nhiên dừng lại giơ tay lên.

Thấy vậy, Trâu Khất đang đi theo sau cách đó ba trượng vội vàng dừng lại. Tay đặt lên chuôi kiếm ở thắt lưng, cảnh giác nhìn xung quanh nhưng không thấy có gì bất thường.

Lục Nhận Cổ vẫy tay. Trâu Khất lặng lẽ bước tới dùng mắt hỏi có chuyện gì không ổn.

Lục Nhận Cổ hơi hất cằm ra hiệu cho Trâu Khất nhìn cục màu xanh treo trên cành cây trước mặt: "Đi nhìn xem đó là cái gì?"

Nghĩ đến mình đã mất cả một ngày mà vẫn không đọc thuộc được hết Kinh Địa Tạng, khuôn mặt nhỏ của Liễu Nhược Thiên trắng bệch: “Hiện tại phải đi sao?”

Linh Chi ôm chặt lấy Liễu Nhược Thiên nức nở thành tiếng: “Tiểu thư, chúng ta không đi.”

“Tiểu thư, không thể không đi.” Linh Yên cũng không muốn nhưng càng thêm bình tĩnh lý trí.

Không đi chính là tội chết.

Đi thì có lẽ còn có cơ hội chuyển mình. Dù sao không phải tất cả các phi tần tụng kinh trước kia đều bị giết.

“Ta đi.” Liễu Nhược Thiên thấy sống không đủ cũng không muốn chết. Nếu tránh không khỏi thì chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

“Nô tỳ hầu hạ người mặc quần áo.” Linh Yên đứng dậy đi tìm xiêm y.

Dưới sự hầu hạ của hai người, Liễu Nhược Thiên mặc chỉnh tề vội vã ra cửa.

Linh Yên và Linh Chi theo sát phía sau nhưng đến cửa cung Túy Hoa lại bị cho biết chỉ một người được đi theo.

Nhìn Linh Yên rũ mắt đến giờ vẫn chưa hoảng loạn lại nhìn Linh Chi hai mắt đỏ bừng rơi lệ không ngừng.

Liễu Nhược Thiên cười, nắm lấy tay Linh Chi: “Linh Chi ngoan, ngươi chờ ta ở trong phòng.”

Linh Chi không nói lời nào, nắm chặt tay Liễu Nhược Thiên không buông ra. Nước mắt lã chã rơi lại không dám khóc thành tiếng.

Nàng ấy sợ tiểu thư vừa đi sẽ không về được nữa.

Nghĩ đến cung Trường Ninh bên kia đã lửa sém lông mày mà hai người này còn ở đây cọ tới cọ lui, tiểu thái giám tới kêu người không nhịn được thúc giục: “Ai u ta tiểu thư ơi, ngài nhanh chút đi, đi muộn nô tài không đảm đương được đâu.”

“Linh Chi, trở về.” Liễu Nhược Thiên rút tay ra, xoay người mang theo Linh Yên rời đi.

Bóng dáng nhỏ xinh mang theo vẻ kiên quyết chịu chết, biến mất rất nhanh trong bóng đêm.

----

Cung Trường Ninh, trong tẩm điện tràn ngập mùi rượu nồng nặc.

Lục Nhận Cổ nằm ở trên long sàng, đôi mắt phượng nhắm chặt. Mặt không còn chút máu.

Một tay đè lên đầu, tay còn lại giơ bầu rượu lên rót vào miệng.

Bàn tay thon dài khớp xương rõ run nhè nhẹ. Bầu rượu lắc nhẹ theo. Rượu vào miệng một nửa còn một nửa rơi lên trên vạt áo hắn. Áo màu đen ướt một mảng lớn.

Mà hắn dường như hoàn toàn không thèm để ý cứ giơ lên uống từng ngụm như vậy.

Ở bên cạnh hắn đã ném mấy bầu rượu rỗng.

Toàn Phúc đứng ở cửa đại điện khép hờ. Đôi tay nắm chặt, nôn nóng, khó chịu.

Ông ấy liên tục quay đầu lại nhìn Bệ hạ đã không còn mấy tỉnh táo. Chốc lát lại vươn cổ thăm dò bên ngoài: “Ai da nha, sao đều chưa đến vậy?”

Trâu đại nhân không đến mà Liễu mỹ nhân cũng không đến. Rượu lấy đến đã bị Bệ hạ uống xong rồi phải làm thế nào mới được đây!

Đông! Lộc cộc!

Trong điện, một bầu rượu rơi xuống trên sàn nhà lăn về nơi xa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc