Chuong 2
Giọng nói người phụ nữ rõ ràng không vui: “Không phải đã nói con đừng xen vào việc của người khác sao?”
Nam sinh nói: “Đây là... Lôi Phong làm việc tốt.”
Giọng nữ: “Con cũng không biết người này là ai, làm sao em biết cô ta sẽ không ỷ lại vào chúng ta?”
Trả lời người phụ nữ là bầu không khí yên lặng.
Nguyễn Khê nằm trên tấm ván, cái cảm giác đau đớn khó chịu đó dường như biến mất, một chút xíu cũng không còn, chỉ còn dư lại chút đau chỗ cùi chõ cùng với đầu gối bị va quẹt trầy da.
Mí mắt khó khăn mở ra bỗng nhiên cũng trở nên nhẹ nhàng, cô mở mắt ra, lúc này cũng không cần quá nhiều sức lực, trực tiếp ngồi dậy.
Mới vừa ngồi ổn xuống, vừa vặn đụng phải hai ánh mắt phía trước.
Một người trong đó là một nam sinh mười ba mười bốn tuổi, dáng vẻ không thấp, nhưng mặt non choet ngũ quan hài hòa, nét mặt tuấn tú. Một người khác là một người phụ nữ trung niên, vẻ mặt đầy phiền lòng và mệt mỏi, ánh mắt lại như có ý vị khác.
Hai người đều mặc trên người chiếc áo choàng ngắn tối màu, và một chiếc quần ống đứng, trên phần áo và quần đều có những vết khâu vá chi chft trên chân cũng không mang giày một cách nghiêm chỉnh, Nguyễn Khê cũng chỉ mới thấy qua giày cỏ ở trong phòng triển lãm. Nhìn cách ăn mặc của hai người trước mặt, trong đầu của Nguyễn Khê chỉ có một chữ — nghèo.
Tiếp đó, có chút sợ hãi không dám tin tưởng - ở xã hội hiện đại, còn có một nơi nghèo như vậy sao?
Không đợi cô lên tiếng chào hỏi cùng kiểm chứng, đầu óc cô dường như nổ một tiếng. Không có chút chuẩn bị, vô số những ký ức không thuộc về cô lại xuất hiện trong đầu cô, chiếm toàn bộ tâm trí cô.
KK 2 &
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

