Chuong 11
Trần Trường Quý nghe đến đây liền xoa bụng: “Cũng đúng, gần đây chỉ tiêu hạn hẹp quá.”
Tôn Tiểu Tuệ cố ý thở dài một tiếng: “Tôi thấy cứ thế này thì chúng ta không sống nổi mất.”
Nguyễn Trường Quý quay lại nhìn bà ta: “Sao thế?”
Tôn Tiểu Tuệ đã tính toán rất kỹ trong lòng, trước đây tiền mà anh cả Nguyễn Trường Phúc gửi về đều dùng cho nhà này, cả nhà bọn họ cũng coi như là cũng ăn theo một chút, được ăn mặc tử tế, cuộc sống cũng rất thoải mái nên bà ta cũng không nói gì, cứ thế để mẹ chồng mình là Lưu Hạnh Hoa đàn áp.
Bây giờ Lưu Hạnh Hoa lại muốn tích kiệm tiền để cho Nguyễn Trường Sinh kết hôn, nên hàng ngày sẽ ăn uống ít đi một chút, bọn họ không những không ăn theo được, lại còn phải phụ giúp gia đình. Cả đời bà ta không thể để mình chịu thiệt được, nếu không sẽ rất khó chịu.
Bà ta thầm nghĩ, tên phá hoại đi khắp nơi gây chuyện không nên lấy vợ, còn chuyện Nguyễn Khê muốn học may quần áo lại là một chuyện vô cùng nực cười. Cả hai đều là những kẻ phá hoại, thế mà Lưu Hạnh Hoa lại muốn tiêu tiền cho họ, bà ta không muốn mình phải gom góp để cho họ hưởng lợi.
Đợi đến khi Nguyễn Trường Sinh cưới được vợ, vợ của anh lại sinh con, trong nhà lại có thêm một người, bọn họ chắc chắn sẽ phải tiếp tục gom góp nuôi sống cả nhà này.
Cho nên đối với bọn họ mà nói, càng ra riêng sớm thì càng tốt. dứt bỏ mối quan hệ với hai kẻ chỉ biết phá hoại là Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Khê, dựa vào sức kiếm tiền của bọn họ thì một nhà năm người sẽ được sống thoải mái hơn, ít nhất là được ăn ngon hơn hiện tại. Nguyễn Trường Quý hiểu ý Tôn Tiểu Tuệ, trước đây bọn họ cũng đã từng nhắc đến chuyện ra riêng mấy lần. Ông ta mím môi, ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Anh cả không có ở đây, tôi là con cả, Tiểu Ngũ còn chưa lấy vợ, tôi nên phụ giúp gia đình, chia sẻ cực khổ và gánh nặng với ba mẹ, anh cả cũng gửi tiền về mà. Bây giờ mà ra riêng thì sẽ bị người khác chỉ chỏ đặt điều, không phải sao?” Tôn Tiểu Tuệ lặng lời nói: “Tôi không chịu nổi nữa, hôm nay nhất định phải kết thúc chuyện này, tôi không sợ bị người ta mắng chửi, cứ để tôi làm người xấu đi." Ba ta tức giận cắn răng cắn lợi đưa ra quyết định, nhưng Nguyễn Trường Quý vẫn không hiểu được ý của bà ta. Ngay khi bốn mắt của hai vợ chồng bọn họ chạm nhau, ánh mắt tràn đầy oán hận của Tôn Tiểu Huệ lại càng thêm đỏ, hơi thở của bà ta cũng càng thêm gấp gáp, sau đó bà ta đột nhiên bật dậy cứ như là đang vô cùng uất hận mà hét vào mặt Nguyễn Trường Quý: “Cút thì cút! Tôi sẽ về nhà mẹ tôi, Nguyễn Trường Quý, ông có bản lĩnh thì đừng cầu xin tôi quay lại! Tại sao tôi lại làm vậy? Không phải vì cái nhà này sao! Là vì hai đứa con trai của ông đấy!” Nói rồi bà ta nước mắt lưng tròng, đỏ mặt xông ra khỏi cửa.
*& 11 类火炎
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
