Những mảnh ký ức của nguyên chủ lướt qua trong đầu, từng lời thốt ra từ đầu lưỡi không chút do dự, quen thuộc đến mức chẳng cần luyện tập, như thể phát ra từ tận đáy lòng.
"Nhưng tớ sẽ mãi mãi nhớ đến cậu của nhiều năm trước..."
"Cậu nhường hết đồ chơi cho tớ, cậu từng vì tớ mà đánh nhau với mấy đàn anh lớp lớn, cậu luôn đứng trước tớ mỗi khi gặp nguy hiểm..."
Ngón tay của Tịnh Cận cứng đờ giữa không trung, đột ngột siết chặt lại.
Hơi thở trở nên dồn dập, đôi mắt đào hoa long lanh lúc nào cũng sáng ngời giờ đây phủ đầy hơi nước.
Hắn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Nhưng vào khoảnh khắc ấy, chỉ có mình Tịnh Cận hiểu rõ, hắn đã phải cố gắng đến mức nào để kìm nén cơn chấn động trong lòng, để không lỗ mãng mà lao tới ôm chặt cô vào lòng.
Cô gái thanh mai trúc mã đã biến mất suốt sáu năm, giờ lại sống động đứng trước mặt hắn...
Đôi mắt xanh thẳm đỏ hoe, ánh nước lấp lánh, hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ đến mức gần như không tồn tại.
Trong đáy mắt hắn là những cảm xúc đan xen phức tạp, dường như có một điều gì đó bị dồn nén quá lâu sắp bùng nổ.
Tịnh Cận khẽ thở ra một hơi nặng nề: "Chi Chi..."
Một bàn tay mềm mại bất ngờ che lên miệng hắn.
Hương hoa hồng nhè nhẹ lan tỏa trong không khí, lòng bàn tay mềm mại phủ lên đôi môi mỏng của hắn, Tịnh Cận nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của cô: "Đừng nói nữa, tất cả là lỗi của tớ."
Sự mềm mại ấy chỉ thoáng qua trong tích tắc.
Lọn tóc xoăn nhẹ của cô bay lượn trong không trung khi cô xoay người, vô tình lướt qua mu bàn tay hắn.
Tịnh Cận vô thức nắm chặt lấy cổ tay mảnh mai ấy, giọng nói khàn khàn nghẹn lại nơi cổ họng: "Chi Chi, không phải như cậu nghĩ đâu."
"Tớ chưa từng thích cô Kiều, càng không hề theo đuổi cô ấy..."
Cô không đáp lại, chỉ cúi đầu, nhét vào tay hắn một hộp thuốc nhỏ.
"Tịnh Cận, xin lỗi cậu..."
Dứt lời, cô nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của hắn ra, kéo tay mình xuống.
Tiếng "két" vang lên khi cánh cửa khẽ mở, bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần biến mất sau cánh cửa.
Người đàn ông lai tây cao lớn, đẹp trai sững sờ đứng giữa căn phòng trống, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào hộp thuốc có ghi chữ tiếng Anh trong lòng bàn tay.
Cảm giác mềm mại trên lòng bàn tay dần tan biến, hương hoa hồng cũng nhạt đi.
Đôi mắt đỏ hoe của Tịnh Cận dừng lại trên viên thuốc nhỏ, bỗng nhiên hắn bật ra một nụ cười như thể tìm lại được thứ đã mất.
Hắn sải bước chạy về phía trước, đôi mắt ánh lên tia sáng rực rỡ: "Chi Chi!"
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa bật mở lần nữa.
Tiếng cửa mở liên tục thu hút ánh mắt của hai người trong phòng khách.
Bùi Hạc Niên và Lục Tư Ngôn đồng loạt quay đầu, chứng kiến một cảnh tượng khó tin.
Vài phút trước, người đàn ông lai tây cao lớn còn bừng bừng sát khí, giờ lại lúng túng nắm lấy cổ tay cô, giọng điệu khẩn thiết đến đáng thương: "Chi Chi, là tớ sai, lúc nãy tớ không nên to tiếng với cậu."
"Tớ xin lỗi... Tớ hứa sẽ không như thế nữa, đừng giận tớ mà..."
"Cậu không thể không để ý đến tớ được đâu, Chi Chi."
"Tớ đau lắm, uống thuốc vào khó chịu lắm, chắc là đang sốt rồi, không tin cậu sờ thử xem."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
