Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Khuynh khó khăn lắm mới tìm được một khoảng thời gian rảnh rỗi để đến nói chuyện với bà lão. Trong thượng viện, người qua kẻ lại, chẳng lúc nào được yên tĩnh. Sau khi nói xong những việc quan trọng cần dặn dò, nàng lại cẩn thận đặt gói đồ nhỏ vào tay bà lão.
“Mẹ nuôi, lần này con đi, không biết bao giờ mới có thể đến thăm người.”
Nàng quỳ xuống, nghiêm túc cúi lạy:
“Mẹ nuôi nhớ bảo trọng.”
Bà lão không nói gì, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng nàng quay lưng rời đi.
Vừa ra khỏi phòng phụ, Cố Khuynh đã nhìn thấy một cô nương ăn mặc rực rỡ được các nha hoàn vây quanh bước vào cửa. Trên người nàng ta mặc áo bối tử thêu hoa văn hình tròn trên nền xanh khói, váy mã diện dệt kim màu đỏ thắm, đầu đội kim quan cài hình hoa sen rủ xuống, bước đi ngạo nghễ, trông vô cùng lộng lẫy, xinh đẹp. Thoạt nhìn, tưởng là thiên kim của công hầu bá phủ nào đó, chỉ có điều ánh mắt mang chút rụt rè, người hầu bên cạnh lại ăn mặc chẳng mấy đàng hoàng.
Chi thứ của Lâm gia này, có lẽ đúng là đã đường cùng, chỉ còn cách dồn tất cả những gì còn sót lại vào đứa con gái này, mong rằng nhờ nhan sắc nổi bật của nàng mà trèo lên được các gia đình quyền quý ở kinh thành.
Lâm Xuân Dao đứng trước cửa, nói chuyện với bà tử bước ra đón:
“Nghe nói Tam tỷ tỷ đến, ta đặc biệt tới chào hỏi, phiền ma ma báo một tiếng giúp ta.”
Bà tử cười hiền hòa:
“Dao cô nương quá lời, phu nhân đã dặn từ trước, cô nương đến không cần báo, cứ vào thẳng là được. Cô nương cũng không cần phải quá câu nệ.”
“Vậy sao được?” Lâm Xuân Dao cười có phần ngượng ngùng, quay lại dặn nha hoàn đi sau một bước:
“Mang bát chè hạnh nhân ta nấu hôm nay dâng cho ma ma nếm thử.” Rồi quay lại cười nói với bà vú:
“Trời lạnh giá thế này, mà ma trực ca vất vả, uống một bát cho ấm người.”
Bà tử cười càng tươi, rõ ràng rất hài lòng trước thiện ý của cô nương này. Lâm Xuân Dao chỉnh lại kim quan và trâm trên đầu, mỉm cười bước vào sảnh.
Chẳng bao lâu sau, bên trong đã vang lên tiếng cười của Lâm phu nhân. Cố Khuynh đứng dưới hiên, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Vị tiểu thư chi thứ này chí tiến thủ không ít, chắc hẳn trong lòng Lâm thị sẽ chẳng được yên.
***
Trong nội viện, ánh đèn đã tắt. Gió đêm nay thổi mạnh, cuốn theo tuyết còn sót lại đập vào cửa sổ hoa chạm khắc.
Lâm thị vừa tắm xong, mặc một chiếc áo ngủ màu đỏ thắm ngồi trước bàn trang điểm chải tóc. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc gương đồng phản chiếu khuôn mặt vẫn còn trẻ trung của nàng ta. Mới chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng không hiểu vì sao, gương mặt ấy lại toát ra vẻ mệt mỏi, u sầu, như thể ngày mai tóc mai đã điểm bạc, thúc giục nàng ta phải cúi mình, nhún nhường trước năm tháng.
Có lẽ là vì hôm nay gặp Lâm Xuân Dao, một người trẻ trung, rực rỡ quá đỗi.
Con người vốn như vậy, một khi cảm giác nguy cơ xuất hiện, sẽ không tự chủ mà so sánh bản thân với người khác.
Lợi thế duy nhất của nàng ta, chính là thân phận: đích nữ của Lâm gia, chính thất của Tiết Thịnh.
Nhưng hai thứ này giờ đây cũng đang lung lay, đứng không vững. Thân là đích nữ, nàng ta còn không được mẫu thân yêu thương bằng một người chi thứ như Lâm Xuân Dao. Chỉ cần có thể giúp ích cho ca ca Lâm Tuấn, mẫu thân thậm chí chẳng quan tâm thê tử của Tiết Thịnh là nàng ta hay Lâm Xuân Dao.
Là thê tử của Tiết Thịnh, nàng ta có khác gì một người vô hình chứ? Hiện tại còn phải nhờ cậy nữ nhân khác để giữ trái tim của trượng phu mình, liệu có gì đáng thương hơn cuộc sống như vậy?
Nàng ta cúi mắt, khẽ thở dài, cố nuốt ngược dòng nước mắt đang tràn khỏi khóe mi. Sau đó, ngẩng đầu lên, nhìn về phía tỳ nữ đang cẩn thận búi tóc cho mình ở phía sau.
“Cố Khuynh, ngươi nói xem, năm nhân thích kiểu nữ nhân thế nào?” Lâm thị chống cằm, thực ra trong lòng nàng ta muốn hỏi hơn là: Cố Khuynh, rốt cuộc ngươi làm thế nào để quyến rũ được Tiết Cần?
Cố Khuynh trầm ngâm một lúc, dường như đang suy nghĩ rất nghiêm túc.
Lâm thị hiếm khi kiên nhẫn, nhìn chằm chằm vào gương chờ câu trả lời của nàng.
“Nam nhân thích nữ nhân xinh đẹp, ngoan ngoãn, nhưng cũng phải có chút gì đó đặc biệt.” Cố Khuynh không nghĩ quá lâu, khẳng định: “Dung mạo xinh đẹp là điều kiện đầu tiên. Có vừa mắt, mới muốn đến gần tìm hiểu. Còn nếu tiếp tục tìm hiểu, họ lại không mong đối phương quá tẻ nhạt hay khuôn mẫu. Nói cách khác, có lẽ chính là điều người xưa nói, ‘mới lạ và hiểu chuyện.’”
Nói xong, nàng hơi khom lưng trước gương, bất an mà bổ sung: “Nô tỳ chỉ nghe người ta nói trong lúc tán gẫu thôi, chứ nô tỳ cũng không rõ điều này đúng hay sai.”
Lâm thị chìm vào trầm tư.
Khi còn ở khuê phòng, mẫu thân nàng ta thường mắng nàng ta cứng đầu, một khi đã quyết thì không bao giờ thay đổi, thậm chí còn giữ nguyên tính khí xấu của mình. Nhưng sau khi gả vào Tiết gia, thực ra nàng ta đã thu mình rất nhiều. Trước mặt mẹ chồng, tổ mẫu và các chị em dâu, nàng ta chưa bao giờ để lộ vẻ ngang ngược, thất thường. Nàng ta luôn cố gắng che giấu và cẩn trọng.
Nhưng khi đối diện với Tiết Thịnh, nàng ta lại không thể kìm nén được tính khí của mình. Nhìn thấy thái độ lạnh nhạt xa cách của chàng, nàng ta lại càng muốn chọc tức, làm chàng nổi giận.
Nàng ta đã để lộ tất cả những điều tồi tệ nhất của mình trước mặt chàng.
Nhưng nàng ta thực sự đã dành trọn trái tim cho chàng. Nàng ta dùng cả tuổi thanh xuân rực rỡ của mình để yêu chàng, dùng sự chân thành tha thiết nhất để đến gần chàng, thậm chí từng hạ mình để lấy lòng chàng. Nhưng đổi lại, chàng hoàn toàn không đoái hoài, xem nàng ta như không khí.
Cảm giác bị chàng cố tình phớt lờ dù rõ ràng mình đang đứng ngay trước mặt, thực sự đau đớn không chịu nổi.
Việc nàng ta làm tổn thương Tiết Thịnh, chẳng phải cũng là tự làm tổn thương chính mình sao?
Sau khi lau khô phần đuôi tóc còn ướt, Cố Khuynh đỡ Lâm thị lên giường nghỉ ngơi.
Tháo móc rèm vàng xuống, màn lụa buông rủ. Qua lớp màn mỏng, Lâm thị nghiêng mặt sang một bên, như than thở lại như mơ màng nói:
“Cố Khuynh, từ nay về sau, ngươi không cần đến trực nữa.”
Tay Cố Khuynh đang vén màn khựng lại, nghe Lâm thị khẽ nói tiếp:
“Ngươi nghĩ cách nào đó, nhanh chóng khiến Ngũ gia chấp nhận ngươi.”
“Ta không quan tâm ngươi dùng cách gì, Cố Khuynh, cho dù chuốc say chàng, hay dùng tính mạng uy hiếp. Ngươi phải trao thân mình cho chàng, khiến chàng không thể rời bỏ ngươi.”
Cố Khuynh mở miệng: “Nhưng… “
Lâm thị đã xua tay, nhắm mắt lại, nói: “Không có nhưng nhị gì cả. Nếu ngươi không làm được, ta sẽ gả ngươi cho lão Đỗ giữ cổng làm thiếp. Là Ngũ gia hay lão Đỗ, ngươi tự mình lựa chọn. Ta mệt rồi, ra ngoài đi!”
Chuỗi rèm pha lê rung rinh, từng hạt nhỏ phản chiếu ánh sáng lung linh. Cố Khuynh bước ra từ hành lang bao quanh phòng, đối diện với cơn gió gào thét, khóe môi nàng khẽ nhếch lên.
Mọi chuyện còn dễ dàng hơn nàng dự tính.
Khi yêu, một khi mất bình tĩnh, con người ta rất dễ đưa ra những quyết định mù quáng.
Chỉ mới chịu chút kích thích, Lâm thị đã mất hết lý trí đến vậy. Nếu tận mắt nhìn thấy Tiết Thịnh và Lâm Xuân Dao đứng cạnh nhau nói chuyện, liệu nàng ta có phát điên không nhỉ?
***
Ba ngày sau, thánh chỉ mà dân chúng kinh thành bàn tán suốt bấy lâu cuối cùng cũng được truyền xuống trong sự mong chờ khắc khoải của Lâm gia.
Một loạt quan viên được điều động, và trong số đó có tên của Tiết Thịnh. Hắn được phong làm Hình bộ Thị lang, kiêm nhiệm Phó ti tuần phủ Án sát Ty Trực Lệ, phụ trách các công việc liên quan đến hình luật, truy xét tội phạm, và xử lý tù nhân.
Như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên ngàn lớp sóng. Không chỉ Lâm gia vui mừng phát điên, mà ngay cả lão phu nhân Tiết gia vốn đã quen với sóng gió cũng phải xác nhận lại chức vị và phẩm cấp mấy lần, vẫn không dám tin hoàn toàn.
Tiết Thịnh thì lại rất bình thản.
Hắn từ chối vô số lời mời dự tiệc của các đồng liêu, tránh né sự lôi kéo thăm dò của các thế lực quyền quý, vẫn một dáng vẻ ung dung như nước, trở về phủ dùng cơm tối cùng mẫu thân là Đại phu nhân Tiết gia, sau đó bước đi trong màn đêm yên tĩnh của đình viện mùa đông.
Chí lớn ngút trời, thiếu niên đạt được hoài bão. Được vua ân sủng đến vậy, lẽ nào hắn thực sự là người không màng danh lợi, chỉ như một tượng gỗ vô tình sao?
Nhưng hắn luôn nhắc nhở bản thân không được kiêu căng, không được phô trương, không được tự mãn. Hắn mãi ghi nhớ cái chết của huynh trưởng, nhớ về hai mươi mấy năm Tiết gia phải sống trong ẩn nhẫn. Hắn đã dùng năm năm khổ sở ở Giang Châu để đổi lấy cơ hội bắt đầu lại cho Tiết gia. Hắn có hoài bão, có lý tưởng. Giờ đây, hắn có thể ở lại kinh thành, thực hiện khát vọng, chạm tới giấc mơ ấp ủ từ lâu.
Tiết Thịnh không nói gì, tháo áo choàng bước vào trong.
Vén rèm lên, hương thơm quen thuộc thoảng ra, hòa cùng hơi ấm dễ chịu bao trùm căn phòng.
Trong Phượng Ẩn Các luôn lạnh lẽo quanh năm, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, cô nương trẻ tuổi mặc một bộ thường phục cũ, đang nằm nghiêng trên ghế nhỏ bên cạnh sập, tay cầm một cuốn sách, chân mày khẽ nhíu lại.
Tiếng rèm khẽ động làm nàng giật mình, đôi chân mày liễu khẽ giãn ra, khi nhận ra người đến là ai, khuôn mặt nàng thoáng đỏ lên, bất giác mang theo vài phần e lệ. Nàng vội vàng nhảy xuống, đứng ngay ngắn, run giọng gọi: “Ngũ gia.”
Tiết Thịnh khẽ gật đầu, bước đến án thư trước mặt nàng. Không khí phảng phất mùi hương ngọt ngào của trái cây. Đưa mắt nhìn qua, trên bàn đã bày sẵn bốn loại điểm tâm và hai món ăn nhẹ.
Bên cạnh sập, một chiếc lò đất đang đun chiếc bình sứ.
Tiết Thịnh thoáng ngạc nhiên, nhìn về phía nha hoàn đang ngồi đối diện với vẻ bất an, hỏi: “Ngươi còn chuẩn bị rượu?”
Khuôn mặt cô nương thoáng ửng đỏ, đầu cúi thấp:
“Là thiếu phu nhân lệnh chuẩn bị…”
Hẳn là để tác thành cho hai người, mong rằng rượu có thể khiến tâm trí mơ màng… Tiết Thịnh bật cười, nhét mấy tờ công văn mang về vào ngăn bí mật, rồi đứng dậy đi sang phòng bên cạnh rửa mặt.
Có lẽ nhờ giao ước lần trước, cô nương nay đã thoải mái hơn nhiều khi ở bên cạnh hắn. Khi hắn thay đồ xong bước ra, nàng đã nằm nghiêng trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh sập, say sưa đọc sách.
Tiết Thịnh nhẹ bước đến gần, liếc nhìn trang sách. Tùy Đường quần anh liệt truyện.
Là một cuốn dã sử bạch thoại không mấy trang nhã.
Chắc chắn không phải thứ xuất hiện trong thư phòng của hắn.
Tiết Thịnh ngồi xuống bên cạnh nàng, tựa người vào chiếc đệm mềm: “Sách này ở đâu ra?”
Cố Khuynh đang chăm chú đọc thì bị quấy rầy, vội gấp sách lại, cúi đầu đáp: “Mượn của Tước Vũ tiểu ca.”
Rồi nàng giải thích thêm: “Ngại làm phiền Ngũ gia, nên tự tìm việc để giết thời gian...”
Lâm thị sai nàng đến đây, dĩ nhiên là không cho phép nàng quay về nội viện vào buổi tối. Đã ở lại đây, nàng cần tìm thứ gì đó để làm, quan trọng nhất là... không thể chỉ ngồi đối mặt nhau suốt đêm, như thế chẳng phải càng thêm lúng túng sao?
Tiết Thịnh hiếm khi bật cười, cầm cuốn sách của nàng lên, lật qua vài trang rồi nói: “Tước Vũ không phải người tốt đẹp gì.”
Hắn khép sách lại, tùy tiện nhét xuống dưới đệm: “Sách này rất tà đạo, không thích hợp cho cô nương đọc.”
Cố Khuynh mở to mắt, đầy vẻ nghi hoặc: “Sao lại không?”
Tiết Thịnh không trả lời, chỉ tay về phía lò đất trên bàn:
“Là Ngọc Nga Thuần?”
Rõ ràng là hôm nay tâm trạng hắn rất tốt. Tốt đến mức không chỉ đối xử hòa nhã với nàng mà còn hỏi han về bình rượu trước mặt.
Hương thơm nhè nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Cố Khuynh khẽ chuyển mình, đặt một gối lên mép sập, vén tay áo, cầm lấy chiếc bình rượu.
“Gia, sao không uống một chén?”
“Nô tỳ chúc mừng ngài thăng chức.”
“Chúc mừng gia đạt được mong muốn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
