Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trời còn chưa sáng.
Mặt trời mùa đông luôn chậm trễ và lười biếng. Một lớp sương mờ dày đặc bao phủ dãy mái ngói xanh biếc và những gian phòng sơn son của tiền viện trong Bá phủ.
Nhạn Ca ngáp dài một tiếng, bước vào tiền sảnh của Phượng Ẩn Các, một tay cầm khăn mềm cùng xà phòng, tay kia xách thùng gỗ đựng nước sạch.
Phía sau cậu có một nô bộc bước nhanh theo sau, nhìn cách ăn mặc thì là người làm việc nặng ở tiền viện.
Nhạn Ca "ấy" lên hai tiếng, lo lắng sợ tiếng ồn làm kinh động chủ nhân, vội cố gắng hạ thấp giọng: "Ngươi làm gì đấy? Ai bảo ngươi vào đây?"
Nô bộc cười cười, đưa tới chiếc lò than đang cầm trong tay: "Thật ngại quá, sáng nay đứa phụ trách lo than bị đau bụng, sợ gia thức dậy mặc quần áo bị lạnh, ta lập tức thay nó mang than mới tới."
Nhạn Ca lúc này mới không truy cứu, hất cằm nói: "Đặt đồ xuống, rồi nhanh chóng rời đi, Phượng Ẩn Các không như những chỗ khác, không được tự tiện đi vào."
Nô bộc liên tục cúi người, cười bồi rồi lui ra ngoài.
Tiếng bước chân vừa vang lên, Cố Khuynh đã tỉnh dậy từ lâu. Nàng đứng dậy, hé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trong sân có một bóng người xám xịt, dường như phát hiện ra nàng, lập tức rảo bước nhanh ra khỏi sân.
Nhạn Ca đi vào nơi nghỉ ngơi của Tiết Thịnh, thấy sau tấm bình phong là một bóng người cao gầy đang quay lưng lại, mặc bộ áo lót mềm mại mỏng manh, tay cầm chuôi kiếm, tùy ý múa vài đường.
Nhạn Ca khẽ gọi "Gia," rồi mang thùng nước sang gian phòng bên cạnh để rửa mặt. Căn phòng lúc sáng sớm cửa sổ đều mở toang, than lửa trong bếp gần như đã tắt, cậu bước vào không cảm nhận được chút hơi ấm nào.
Tiết Thịnh không biểu cảm gì, cởi bỏ áo lót, bước nặng nề về phía cậu, ném chiếc khăn mềm vào trong chậu nước lạnh ngắt lẫn băng vụn.
Nhạn Ca tưởng tượng cái lạnh như thế cũng không nhịn được rùng mình, nghiến răng sợ hãi: "Gia, thời tiết này, giếng còn đóng băng, ngài còn dùng nước lạnh để lau người, không sợ..."
Cậu còn chưa nói hết câu, Tiết Thịnh đã lấy khăn thấm nước lạnh ngắt đặt lên tấm lưng rắn chắc, sau đó vục mặt xuống nước trong chậu rồi múc một gáo nước lạnh dội lên vai và lưng.
Hắn nghiêng mặt nhìn qua, tóc mai vẫn còn nhỏ giọt nước, hỏi Nhạn Ca: "Sao hả?"
Nhạn Ca xua tay, cố nặn ra một nụ cười, lùi lại một bước: "Không, không có gì."
Cậu theo phản xạ nhìn thoáng qua chiếc giường được trải chăn đệm gọn gàng ở bên ngoài.
Tối qua tận mắt thấy Cố Khuynh cô nương vào phòng, đèn trong phòng chưa bao lâu đã tắt, mà Cố Khuynh suốt đêm không rời đi. Nhạn Ca trong lòng còn nghĩ, chẳng lẽ gia cuối cùng cũng thông suốt, chịu thương hương tiếc ngọc?
Nhưng vừa nhìn sáng nay, hóa ra chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cậu không đoán được Tiết Thịnh rốt cuộc là vì lý do gì mà cứ khổ sở nhẫn nhịn như vậy. Đổi lại là cậu, trước sắc đẹp như Cố Khuynh chủ động đưa tới cửa, chắc chắn không có chuyện bỏ qua.
Ánh mắt không tự chủ mà nhìn xuống hông của Tiết Thịnh. Cậu cũng từng thấy qua cảnh Ngũ gia “dậy sớm”, không có vẻ gì là mắc bệnh tật.
Nghĩ không ra, cũng chẳng dám nói thêm, trước khi ánh mắt Tiết Thịnh quét đến, cậu lanh lẹ lui ra đứng ngoài phòng tắm chờ.
Chốc lát, bên ngoài truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của một cô nương:“Gia đã thức chưa?”
Nhạn Ca liếc nhìn Tiết Thịnh, thấy hắn đang chỉnh lại áo mũ, đã mặc chỉnh tề, bèn cười bước ra vén màn: “Gia đã dậy rồi, cô nương có việc gì không?”
Cố Khuynh vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, tóc tai không chút rối, chỉ có lọn tóc mai hơi ướt, chắc mới rửa mặt xong. Trên mặt không trang điểm, nhưng dung mạo vẫn chẳng giảm đi chút nào. Nàng chắp tay thi lễ, nhẹ nhàng nói: “Ta đến thỉnh an gia, chuẩn bị quay về nội viện.”
Nhạn Ca quay đầu nhìn Tiết Thịnh, chờ ý kiến của hắn. Nhưng hắn chẳng nói một lời, thậm chí nét mặt cũng keo kiệt không chịu ban cho.
Nhạn Ca đành cười gượng, nói: “Gia đang thay đồ, cô nương có việc thì cứ tự nhiên.”
Cố Khuynh đứng trước bức bình phong hành lễ, sau đó cáo từ rời đi.
Nhạn Ca nhìn bóng lưng thướt tha, mảnh mai của nàng, không khỏi cảm thán rằng Ngũ gia đúng là không biết quý trọng châu ngọc.
Lúc này, trong Trúc Tuyết Quán, Lâm thị vẫn còn nằm trên giường. Thời tiết lạnh giá khiến nàng ta chẳng muốn rời khỏi chăn. Ở Tiết gia, lễ sáng thường vào giờ Mão (5h-7h) sớm hơn hay muộn hơn chút cũng không sao. Tiết lão phụ nhân là một người hiền lành nhân hậu. Mà nàng ta cũng chẳng phải bận bịu hầu hạ ai dậy sớm đi triều, cả Trúc Tuyết Quán đều là người của nàng ta, làm bộ siêng năng thì có ai xem chứ.
Bà tử đứng ngoài màn bẩm báo: “Lão nô to gan vào thăm dò rồi, gia chỉ nghỉ một mình trong phòng, còn nha đầu kia bị đuổi sang Đông Noãn Các. Nhìn bề ngoài thì chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng không dám chắc. Có khi chỉ là gia không thích có người ngủ chung mà thôi. Phu nhân cũng biết, Phượng Ẩn Các không giống những nơi khác, quả thực không tìm được ai để dò la tin tức.”
Đang nói, bên ngoài vang lên giọng nói của cô tỳ nữ đang quét sân: “Cố tỷ tỷ về rồi ạ?”
Lâm thị phất tay, ra hiệu cho bà tử lui xuống.
Cố Khuynh vừa vào sân đã gặp bà tử, đối phương không ngần ngại mà nhìn chằm chằm vào mặt nàng, ánh mắt tràn đầy soi mói.
Cố Khuynh khẽ gật đầu, nhẹ nhàng lướt qua bà ta. Trong phòng vang lên giọng nói của Lâm thị:
“Cố Khuynh, vào đây.”
Trong phòng không thắp đèn, lúc này vẫn còn mờ tối, Lâm thị tựa lưng vào chăn gối, chậm rãi nâng tách trà uống từng ngụm.
Cố Khuynh bước lên hành lễ, Lâm thị không gọi đứng dậy, nàng đành giữ nguyên tư thế cúi mình thấp người.
Phía trên vẫn im lặng, rõ ràng muốn nàng tự động kể lại tình hình tối qua.
“Bẩm thiếu phu nhân, sau khi nô tỳ vào, Ngũ gia rất tức giận. Vừa nhìn thấy bát canh liền nổi giận hơn, tiện tay hất thẳng xuống đất. Ngũ gia bảo nô tỳ cút ra ngoài, nói rằng trong phòng mình không cần ai hầu hạ, còn dọa sẽ tìm thiếu phu nhân để lý luận. Nô tỳ thưa rằng nội viện đã đóng cửa, cầu xin mãi, nhưng Ngũ gia vẫn không nguôi giận. Sau đó, Ngũ gia quay người vào phòng, nô tỳ không dám đi theo, chỉ quỳ trước án thư nửa đêm. Đến nửa khuya không chịu nổi nữa, nô tỳ mới lui ra Đông Noãn Các nghỉ tạm.”
Thấy Lâm thị nhìn mình với vẻ mặt cười như không cười, không rõ là tin hay không, Cố Khuynh vội vén váy lên, kéo ống quần, để bà ta nhìn đôi đầu gối bầm tím của mình.
Lâm thị bật cười, ngoắc tay gọi nàng: “Lại đây.”
Cố Khuynh tiến lên, Lâm thị đưa tay búng mạnh vào trán nàng một cái: “Đồ vô dụng!”
Cố Khuynh nén dòng nước mắt, không dám khóc, chỉ cúi đầu, uất ức nhỏ giọng nói: “Thiếu phu nhân, nô tỳ bất tài, có thể đừng bắt nô tỳ đến phòng Ngũ gia nữa được không?”
Lâm thị nhíu mày, quát: “Ngay cả ngươi cũng dám không coi ta là thiếu phu nhân phải không?”
“Nô tỳ không dám…” Cố Khuynh còn định nói thêm, nhưng Lâm thị đã phất tay cắt ngang: “Ra ngoài!”
Cố Khuynh mím môi, run rẩy đứng dậy, khép nép lui ra ngoài.
Lâm thị một mình trở về nhà mẹ đẻ.
Cố Khuynh theo nàng ta đến chào hỏi Lâm phu nhân. Trong phòng đã tụ tập đông đủ các vị nữ quyến, thấy Lâm thị bước vào, những người trẻ tuổi đều ngoan ngoãn đứng dậy chào đón.
Nhị tiểu thư Lâm gia đang dựa bên cạnh Lâm phu nhân, nhìn thấy mọi người nịnh nọt, lấy lòng Lâm thị, không nhịn được mà trợn trắng mắt.
“Nhị tỷ cũng đến rồi.” Lâm thị mỉm cười chào hỏi, rồi ngồi xuống ghế bên dưới ả, nâng tách trà lên nói:
“Nghe nói hôm trước tỷ phu chơi bời trong rạp hát, bị lão gia bên thân gia kéo tai lôi về? Ngoài kia đồn rầm rộ cả rồi, nói rằng lão gia bên thân gia đúng là một đại học sĩ Hữu Xuân Phường, dạy con ngay tại chỗ, thực sự là phong thái của một gia tộc thế gia, đáng được kính nể.”
Nhị tiểu thư Lâm gia lập tức nổi giận: “Ngươi nói bậy bạ gì thế hả!”
Lâm Phu nhân gia khẽ ho một tiếng, đặt tách trà xuống, trách: “Gặp nhau liền cãi vã, còn tưởng mình là trẻ con sao?”
Cả hai đều im lặng, Lâm thị bèn phất tay, ra hiệu cho tiểu bối trong phòng lui hết ra ngoài.
Khi căn phòng yên tĩnh lại, Lâm thị biết ngay mẫu thân đang có điều muốn hỏi mình.
Quả nhiên,Lâm phu nhân gia mở lời: “Nghe nói con đã chọn nhà đầu Cố Khuynh đó, nó có nghe lời và hữu dụng không?”
Lâm thị lập tức sa sầm mặt: “Mẹ chỉ quan tâm mấy chuyện này thôi sao? Con vừa về nhà, trà còn chưa uống hết một chén, đứa bé mới sinh của đại ca cũng chưa ai bế ra cho con xem.”
Lâm phu cười lạnh: “Con còn rảnh rỗi đi xem con của người khác? Một đứa con gái do ca kỹ sinh ra, có gì mà đáng quý?”
Nhị tiểu thư Lâm gia bật cười: “Mẹ đừng nói vậy, chẳng phải sẽ làm mất mặt tam muội sao? Tiểu thư được chiều chuộng của chúng ta đã gả đi năm năm rồi mà bụng dạ vẫn chưa có động tĩnh gì. Ca kỹ dù hèn kém, người ta cũng có bản lĩnh của mình mà.”
Lâm Kiều giận đến mức mặt méo mó, định phản bác thì lại bị Lâm phu nhân gia m ngang: “Một đứa hai đứa chẳng làm nên tích sự gì, lại có thời gian ở đây đôi co cãi vã!”
Bà ta cất giọng cao gọi ra ngoài: “Người đâu, gọi nhà đầu Cố Khuynh vào đây cho ta!”
**
Cố Khuynh vén rèm bước vào, quy củ đứng trước giường hành lễ.
Dưới ánh nắng rực rỡ, gương mặt thiếu nữ trong trẻo, thanh tú và đoan trang. Chỉ là dáng người quá mảnh mai, trông yếu ớt mong manh. Lâm phu nhân cau mày, mở lời thẳng thừng:
“Ngươi với Ngũ gia, đã động phòng chưa?”
Câu hỏi quá mức trực tiếp và thô thiển, hoàn toàn không đếm xỉa đến thể diện của người khác, cứ vậy mà phơi bày ra trước mặt mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


