Lục Túc Diên lạnh lùng mỉa mai. Hắn bước tới bàn làm việc, kéo ngăn tủ ra, lấy một hộp thuốc tiêu hóa rồi ném qua cho cậu.
Hạ Cẩn uống thuốc xong, lại xoa bụng một lúc lâu mới thấy dễ chịu hơn. Cậu ngẩng đầu lên, đột nhiên cảm thấy người đàn ông đang nghiêm túc làm việc trước bàn kia dường như cũng có chút hấp dẫn. Nhớ lại cảnh vừa rồi Lục Túc Diên lục tung cả phòng để tìm thuốc cho mình, trong đầu Hạ Cẩn dần hiện lên hình tượng một tổng tài miệng cứng lòng mềm.
Một người vốn định tống cậu vào tù, chỉ vì mẹ muốn hắn kết hôn mà kéo hắn đi đăng ký. Người hiếu thuận với mẹ như vậy, trên đời này có mấy ai làm được?
“Vừa nãy cảm ơn anh nhé. Lần đầu tiên tôi được ăn ngon như vậy, nên lỡ ăn quá nhiều.”
Hạ Cẩn nói. Dù sao cậu cũng là đồ nhà quê, nguyên chủ cũng vậy, nói kiểu này cũng không sợ lộ.
“Biết cậu quê rồi, đừng lấy cái quê làm ưu điểm.” Lục Túc Diên lạnh nhạt đáp,
“Tôi đưa thuốc là vì sợ lát nữa cậu nôn lên giường tôi, bẩn.”
Hắn dừng một chút, rồi bổ sung thêm:
“Đừng tự mình đa tình.”
Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng sột soạt, nhưng Hạ Cẩn cũng không để ý. Khi cậu mơ màng sắp ngủ, chăn trên người đột nhiên bị giật tung. Một luồng gió lạnh ập tới. Hạ Cẩn run lên, u oán nhìn Lục Túc Diên đang đứng đó với vẻ mặt vô
cảm. Người này đầu óc có vấn đề à?
Lục Túc Diên vẫn lạnh tanh, chỉ tay về phía chiếc sofa sát tường. Trên đó đã được trải sẵn chăn và gối, chỉ là nhỏ hơn giường khá nhiều.
“Cậu ngủ ở đó.” hắn nói.
Hạ Cần mở to mắt, không thể tin nổi. Chính hắn là người chủ động đề nghị kết hôn với cậu, chủ động dọn vào ở chung, vậy mà bây giờ cậu lại bị đuổi ra ngủ sofa. Không chỉ vậy, còn bị người ta lôi kéo rồi ném thẳng lên đó.
Khi Hạ Cẩn thanh tỉnh lại, cậu đã bị vị tổng tài họ Lục ném lên sofa bằng một tư thế cực kỳ không nhã nhặn, mặt úp xuống, dang tay dang chân nằm bẹp.
“Lục Túc Diên!"
Hạ Cẩn nghiến răng, chuyện này không thể chỉ dùng hai chữ hợp đồng để giải thích nữa rồi.
“Lúc không có ai thì gọi tôi là Lục tổng, cảm ơn đã phối hợp.”
Lục Túc Diên nhìn chằm chằm Hạ Cẩn, ánh mắt đầy uy hiếp rõ ràng như muốn nói: dám không nghe lời thì thử xem.
Hạ Cẩn cúi đầu. Cậu đương nhiên không dám không nghe. Cậu quay đầu lại, nở một nụ cười giả tạo:
“Lục tổng, thật ra sau này ngài nói chuyện có thể nhẹ nhàng hơn một chút. Tôi không điếc không mù, hoàn toàn nghe thấy được."
Lục Túc Diên bị nụ cười giả trân đó làm lóa mắt, vô thức quay đi, nói lạc đề:
“ Im lặng.”
Lúc này Hạ Cẩn mới phát hiện trong tay hắn còn đang cầm một chồng tài liệu dày chưa xử lý xong. Cậu thức thời ngậm miệng, trong lòng thầm chửi: tổng tài ngoài đời bận chết đi được, làm gì có thời gian đi yêu đương ngọt ngào như trong tiểu thuyết!
Sofa tuy không thể so với giường, nhưng so với phòng ký túc xá tám người trước đây thì vẫn tốt hơn rất nhiều. Hạ Cẩn vốn dễ thích nghi, cũng chẳng thấy trong phòng thêm một người có gì khó chịu, úp mặt xuống là ngủ luôn.
Lục Túc Diên cầm chồng tài liệu dày, chậm rãi xem. Cả ngày hôm nay gần như bị lãng phí vào việc kết hôn và nhận giấy chứng nhận. Đống tài liệu này ngày mai họp đều phải dùng. Nhìn đồng hồ thấy kim giờ kim phút trùng nhau, hắn thở dài. Đêm nay lại phải thức trắng rồi.
Hạ Cẩn không kén giường, đổi chỗ một chút là ngủ được ngay. Đối với cậu, Lục Túc Diên chẳng qua chỉ là thêm một bạn cùng phòng. Trước đây ở tám người còn sống tốt, giờ chỉ có hai người, lại còn ở nơi tốt thế này, càng không có áp lực.
Đêm khuya tĩnh mịch.
Lục Túc Diên cặm cụi xử lý công việc, bỗng nghe thấy tiếng ngáy nặng nề. Hắn nhìn Hạ Cẩn đang ngủ bẹp trên sofa, trong lòng khinh thường: ngoài ăn với ngủ ra, không thấy tên bò giường này có bản lĩnh gì khác.
Nhớ lại cảnh Hạ Cẩn dỗ mẹ mình cười đến vui vẻ, hắn miễn cưỡng bổ sung trong lòng: à, còn có cái miệng biết nịnh.
Hắn chợt nhận ra mình vừa nhìn Hạ Cẩn hơn nửa tiếng. Lục Túc Diên vỗ đầu: chỉ ở cùng một đêm mà đã bị lây cái sự ngáo ngơ này rồi sao?
Nghĩ đến cảnh mình làm nũng trong lòng mẹ, hắn rùng mình. Không được, phải làm việc nghiêm túc. Hắn ép bản thân tập trung, rất nhanh lại chìm vào công việc. Nhưng tiếng ngáy bên tai cứ từng đợt truyền đến. Mặt hắn tối sầm, bút máy kéo một vệt dài trên giấy.
Cuối cùng, trước khi trời sáng, hắn xử lý xong hết công việc. Nhìn giờ, hắn còn có thể ngủ hai tiếng. Hắn đặt báo thức rồi lên giường. Là tổng tài, nhất định phải đúng giờ đi làm.
Nhưng...
Tiếng ngáy lại vang lên rõ mồn một trong đêm yên tĩnh. Lúc đang làm việc thì không thấy gì, giờ rảnh rồi, tiếng ngáy nghe chói tai vô cùng.
Chưa đầy 24 giờ sau khi kết hôn hợp đồng, Lục tổng đã bắt đầu hối hận chuyện chưa từng có trong cuộc đời tính toán không sai sót của hắn.
Hắn lăn qua lăn lại nửa tiếng, cuối cùng nổi giận, bước xuống giường với vẻ hung dữ: Hắn ngủ không ngon, thủ phạm cũng đừng hòng yên ổn. Hắn tiến đến sofa, kéo chăn Hạ Cẩn nhưng không kéo được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

