Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Ca Nhi Cường Tráng Sủng Phu Hết Mực Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Một đêm ngon giấc, Hạ Dương vẫn như cũ dậy sớm. Tiểu tú tài hiện tại sống cùng mình, hắn muốn gánh vác trách nhiệm chăm sóc. Trời tờ mờ sáng, ở nơi đất hoang này, một căn nhà nhỏ đơn độc không có những người khác lại khiến Hạ Dương càng cảm thấy tự tại. Xa xa núi cao, thoắt ẩn thoắt hiện bao phủ trong một tầng sương mù, không nhìn rõ lắm hình dáng thật sự, cho người ta một cảm giác như nhìn hoa trong sương. Thôn núi nhỏ cách đó không xa, đa số các nhà chưa thức dậy, chỉ có tiếng gà trống gáy vang không ngừng, cẩn thận vươn cổ cao báo giờ. Hắn nhanh chóng rửa mặt xong, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Nơi đây không có nhiều đồ ăn, Hạ Dương liền nấu một nồi cháo, luộc hai quả trứng gà. Nhìn số đồ ăn ít ỏi đó, hắn bất đắc dĩ lau mặt, ngay cả chút dưa muối ăn kèm cũng không có, keo kiệt đến cực điểm. Một mình thì dễ đối phó, nhưng tiểu tú tài không thể sống qua ngày như mình. Xem ra mình phải thay đổi kế hoạch, ưu tiên cuộc sống trước đã.

Đang suy nghĩ, nghe thấy động tĩnh của tiểu tú tài, hắn vội vàng chặn y ở cửa, “Dậy thì gọi ta một tiếng, đừng tự mình ra ngoài. Cửa có bậc thang dễ ngã đấy.”

“Biết rồi.” Liễu Cảnh Văn đáp. “Ta đi múc nước cho ngươi rửa mặt.” Hạ Dương nói, dẫn y xuống bậc thang, tay chân nhanh nhẹn múc nước. Thấy y rửa mặt xong lại dẫn y ngồi xuống sân.

“Không có gì ăn, chỉ nấu chút cháo thôi.” Hạ Dương đặt một cái bàn vuông nhỏ chân thấp cũ nát trước mặt y, nói: “Hôm nay ta mua chút rau về, rồi dọn chỗ đất đó trồng rau, sau này sẽ có ăn.”

“Tốt.” Liễu Cảnh Văn nói: “Ta mua chút hạt giống rau về, rau cải nhỏ lớn nhanh thì trồng trước, những thứ khác thì không cần vội.”

“Những điều này ta biết.” Hạ Dương xuất thân nông gia, trước mười mấy tuổi cũng đã trồng trọt rồi.

“Chuyện trong nhà ngươi không cần bận tâm, ta tự mình lo được.” Hắn tạm dừng một chút, như thể vô tình nói: “Ngươi muốn thuyết thư thì thuyết, không muốn thì về, không thiếu chút tiền ngươi kiếm được đâu, ta còn có thể nuôi ngươi được.”

“Được, nghe ngươi.” Liễu Cảnh Văn cười nói, ôn tồn dặn dò Hạ Dương vài việc. Buổi sáng yên tĩnh, hai người ngồi trong sân, đón gió sớm nói chuyện, tình ý nồng đậm, như có rất nhiều điều chưa nói hết.

Hạ Dương thấy y uống hết một bát cháo, ăn xong một quả trứng gà liền đặt đũa xuống.

“Còn không ít cháo mà, ngươi ăn chút vậy không đợi đến trong thị trấn là đói bụng rồi.”

Hắn cầm lấy bát lại múc thêm một bát cháo cho tiểu tú tài, đưa qua nói: “Còn một quả trứng gà, ngươi cũng ăn đi.”

“Không ăn.” Liễu Cảnh Văn thái độ kiên quyết, dường như cái gì cũng biết.

“Một quả là đủ rồi, quả kia ngươi tự ăn đi, đừng nói với ta là ngươi đã ăn rồi.”

“Chậc.” Hạ Dương líu lưỡi, muốn nói hắn mắt tinh lòng sáng thật, nhưng nghĩ lại không đúng, không thể coi người mù là nói linh tinh.

“Ta không thích ăn, ngươi không ăn thì thừa lại thôi.”

Liễu Cảnh Văn không nói lời nào, dùng hành động thực tế biểu đạt, trực tiếp đem quả trứng gà Hạ Dương đã bóc vỏ, mò mẫm đưa đến bên miệng hắn, chỉ một chữ: “Ăn.”

Hạ Dương nghĩ nghĩ liền không chút khách khí há mồm, ngậm quả trứng gà vào miệng. Tiểu tú tài đây là ngại ngùng ăn một mình, cùng lắm thì sau này nấu thêm một quả là được. Liễu Cảnh Văn nhanh chóng rụt tay lại, cảm giác trên mặt có chút nóng lên, ngón tay không tự giác động vài cái, như thể trên đó vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ môi Hạ Dương.

“Khụ khụ.” Y ho nhẹ vài tiếng che giấu sự không tự nhiên của mình: “Không cần vội, từ từ thôi, có thể đến nhà Nhị Thụ mua một ít thức ăn.”

“Biết.” Hạ Dương nhai trứng gà chồm chồm, mơ hồ không rõ nói: “Trong núi cũng có không ít thứ ăn được, chờ thiếu rồi lại đi mua.”

Không đợi họ ăn xong, Nhị Thụ mang theo đệ đệ Tam Thụ đến. Hai người mang không ít đồ ăn đến, cải trắng, dưa chuột, quả hồng và cà tím, một số loại rau củ theo mùa.

“Chỗ các ngươi không có đồ ăn, mang cho các ngươi một ít.” Nhị Thụ nói: “Liễu phu lang hôm qua nói muốn trồng rau, ta mang một ít hạt giống rau cho các ngươi.”

“Thật là cảm ơn.” Hạ Dương đối với cái xưng hô “Liễu phu lang” có chút không thoải mái, nhưng nhập gia tùy tục chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ.

“Phiền toái Nhị Thụ huynh đệ.” Hắn khách khí đứng dậy, nhiệt tình mời họ ăn cơm. Liễu Cảnh Văn khóe miệng nhếch lên, trêu ghẹo nói: “Còn cháo không?”

“Ách.” Hạ Dương há hốc mồm, nhìn trong nồi còn lại một chút cháo, chỉ đủ một bát: “Ta lại đi nấu một ít.”

“Không cần.” Liễu Cảnh Văn chậm rãi đặt bát xuống, lấy khăn tay trong ngực ra lau miệng, nói: “Nhị Thụ không phải người ngoài, chỉ là không thể lúc nào cũng đến giúp. Nhưng nếu có việc thì không cần ngại, cứ trực tiếp tìm hắn.”

“À.” Hạ Dương hiểu rõ một cách mơ hồ, gật đầu.

“Ta biết, sẽ không khách khí đâu, mọi người đều là bằng hữu.”

Liễu Cảnh Văn lắc đầu, biết Hạ Dương không hiểu ý mình, cũng không nói nhiều gì, “Ta còn phải lên đường, đi trước đây.”

“Đi đi thôi.” Hạ Dương thấy Liễu Cảnh Văn phải đi, đưa cho y một ống tre.

“Mang chút nước, trên đường khát thì uống.” Hắn còn định nói lời cảm ơn với Nhị Thụ, mời hắn tối đến ăn cơm, bày tỏ lòng biết ơn về sự giúp đỡ của hắn. Nhưng Nhị Thụ đã đứng ở cổng rào tre rồi, nên hắn cũng không nói nữa. Cũng là nóng lòng nhất thời, sau này tìm cơ hội trả lại ân tình là được. Hắn vẫn mang tư tưởng hiện đại, không đặt mình vào thân phận tiểu ca nhi, tự nhiên không nghĩ đến việc “thụ thụ bất thân”.

Tiễn Liễu Cảnh Văn đi, Hạ Dương “khò khè khò khè” uống hết chỗ cháo còn lại, rửa nồi rửa bát, thu dọn xong xuôi. Hắn không kịp ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát đã vội vã lên núi. Đi xem mấy cái bẫy mình đặt, vận khí cũng không tệ, lại thu hoạch thêm hai con gà rừng. Hai ngày nay trong nhà có hơi nhiều việc. Hạ Dương cũng không vội vàng chuyện săn bắn. Hắn đi hái một sọt đào chín, mang đến tửu lầu bán được hơn hai trăm đồng tiền. So với việc người ở đây đi làm công thì số tiền này nhiều gấp mấy lần. Hắn khá hài lòng, không thể một hơi mà ăn hết cả miếng mỡ lớn. Cứ kiếm chút tiền lẻ trước, rồi từ từ nghĩ cách khác. Thực ra hắn khá thèm muốn săn mấy con thú lớn ở sau núi. Chỉ là hắn không thạo cung tiễn. Thời hiện đại đã nghiêm cấm săn bắn rồi. Bắt mấy con gà rừng thỏ hoang thì còn được, chứ những con khác Hạ Dương thật sự chưa từng bắt được. Chỉ có thể dựa vào công phu đã luyện mà thử một lần.

“Ố?” Trở lại trong thôn đã gần trưa. Còn chưa kịp về đến nhà, Hạ Dương đã nhìn thấy từ xa một đám người tụ tập ở trước cửa nhà mình.

“Làm gì đó?” Hạ Dương trong lòng “lộp bộp” một tiếng, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì, bước nhanh đi qua, hỏi những phụ nữ đang vây quanh đó. “Có chuyện gì vậy?”

Hắn nhìn sân mình, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc mình đi, ngờ vực nhìn những người trong thôn. “Không có gì đâu.”

Một phụ nữ nói: “Nghe nói Liễu tú tài dọn đến đây nên đến xem. Sao các ngươi lại dọn đến đây vậy?”

Không riêng gì phụ nữ đó, mà còn vài người bên cạnh nữa, đều vẻ mặt bát quái, chờ đợi moi móc tin tức từ Hạ Dương.

“Ai! Thật là không dễ dàng, ngươi một cái tức phụ mới gả vào, còn chưa được mấy ngày nhàn hạ đã phải gánh vác cả một gia đình, thật là đáng thương.”

“Đúng vậy, Liễu gia không có đạo nghĩa, tình cảnh này sao có thể để các ngươi dọn ra ngoài chứ, đây chẳng phải là không chừa một chút đường sống nào sao.”

“Liễu phu lang, vì sao lại để các ngươi dọn ra ngoài, có phải có chuyện gì không?”

“Có thể có chuyện gì chứ, chẳng phải là Liễu tú tài mù, ở trong nhà cũng chỉ là liên lụy thôi.”

Hạ Dương nhíu mày nhìn các nàng từng người hăng say thảo luận, ánh mắt nhìn mình đầy vẻ thương hại, lại có một vài ánh mắt mang vẻ hả hê.

“Các ngươi thật là rảnh rỗi quá đi.” Hắn vừa thấy những kẻ buôn chuyện này đã thấy phiền.

“Chuyện nhà mình làm rõ hết chưa? Mà chạy đến nhà người khác nói năng linh tinh.”

“Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy?” Nhóm phụ nữ nghe thế không chịu, nhao nhao quở trách Hạ Dương.

“Ngươi một tiểu ca nhi tính tình còn lớn gớm, có bản lĩnh thì tìm Liễu gia mà nói lý lẽ đi, giở thói gì với chúng ta chứ.”

“Đúng vậy, bị đuổi ra ngoài thì không dám nói gì, với chúng ta thì lại tài lanh.” Một phụ nữ khoảng hơn 30 tuổi, mặc một thân áo vải bông cũ mới lẫn lộn, trông gia cảnh không tệ.

“Ngươi như vậy, còn tưởng gả vào Liễu gia có thể hưởng phúc, nào ngờ chính là để ngươi làm trâu làm ngựa nuôi Liễu tú tài.”

“Mắc mớ gì đến bà!” Hạ Dương không chút khách khí, đứng thẳng người cao lớn chút nào không giống một tiểu ca nhi tính cách ôn hòa.

“Bà muốn gả còn chẳng ai thèm đâu, nếu không bà tìm ai đó gả thử xem.” Trong mắt hắn mang theo sự trào phúng, biết nếu hôm nay không để ý tới, những phụ nữ này sẽ coi hắn là dễ bắt nạt, không chừng sẽ truyền ra những lời khó nghe.

“Xem ra là tự mình làm trâu làm ngựa quen rồi, đem cuộc sống ở nhà coi như hồng thủy mãnh thú.” Hạ Dương khinh thường nói: “Sống đủ rồi thì ly hôn đi, cũng chẳng ai ngăn cản bà đâu. Chạy đến chỗ chúng ta mà trút bất mãn sao?”

“Liễu tú tài mù hay không thì liên quan gì đến bà!” Những lời này hoàn toàn chọc giận Hạ Dương, lời nói càng thêm khó nghe.

“Đâm vào tim bà hay mổ phổi bà mà bà mồm độc như vậy, không biết cái gì nên nói cái gì không nên nói sao?”

“Ngươi ngươi?” Phụ nữ giận đến chỉ vào Hạ Dương, “Ngươi đáng lẽ ra phải bị bán vào Liễu gia để chịu tội, một chút tốt xấu cũng không hiểu.”

“Ta không hiểu tốt xấu?” Hạ Dương đột nhiên bị nàng chọc cười.

“Vậy bà muốn ta hiểu tốt xấu thế nào, là cùng Liễu gia làm ầm ĩ không ngừng, hay là cùng Liễu tú tài hòa ly? Bà cứ chỉ cho ta một đường sống, ta mới có thể cảm ơn bà tử tế chứ!”

“Đừng không có việc gì làm mà kiếm chuyện, từng đứa ăn no rửng mỡ.” Hắn cũng không muốn phí lời với mấy phụ nữ này, mình một đại trượng phu sao có thể cãi nhau.

“Sau này không có việc gì thì tránh xa nhà ta một chút, còn dám nói năng linh tinh ta sẽ tìm đàn ông nhà các ngươi mà hỏi cho ra nhẽ.”

Hạ Dương thấy mấy phụ nữ đều nhìn nhau, vẻ mặt cạn lời nhìn mình, cũng mặc kệ người phụ nữ đang cãi nhau với mình sắc mặt khó coi đến mấy, nói xong xoay người mở cửa đi vào.

“Liễu phu lang có bệnh, như điên rồi ấy.”

“Phải đấy, một phu lang mà muốn tìm đàn ông nhà chúng ta mà hỏi cho ra nhẽ, hắn muốn hỏi cái gì chứ?”

“Đây là bị gương mặt của Liễu tú tài mê hoặc, chỉ cần biết sau này có phải vất vả sống chết để nuôi cũng cam tâm tình nguyện.”

“Khuyên giải chứ không khuyên ly, chúng ta lại đi lo chuyện bao đồng, căn bản là không nên đến quan tâm chuyện này.”

Mấy phụ nữ hô hoán vài câu, không còn dáng vẻ bát quái như ban đầu, có chút bị lời Hạ Dương dọa sợ về việc tìm đàn ông nhà họ nói chuyện, chỉ sợ bị hắn kiện cáo.

Người phụ nữ vừa cãi nhau với Hạ Dương cũng chột dạ nói: “Ta cũng chỉ nói Liễu tú tài mù, trong nhà sợ bị hắn liên lụy, sao mà lại nổi hỏa khí lớn vậy chứ.”

Mặc kệ thế nào, các nàng không dám ở lại lâu nữa, từng người héo hon rời đi, đều một vẻ không muốn chấp nhặt với Hạ Dương. Nhưng, thanh danh đanh đá của Hạ Dương lại được các nàng truyền đi, khiến người trong thôn ngày càng kiêng dè lại tò mò về hắn, luôn từ xa nhìn hắn với ánh mắt dò xét. Điều này lại khiến Hạ Dương yên tĩnh được không ít, một lòng bận rộn xây dựng tổ ấm nhỏ của mình, tranh thủ sớm ngày rảnh rang để lo chuyện kiếm tiền.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc