Tâm trạng của đại ca Tiết Chú phức tạp hơn Tiết Hạo rất nhiều, hắn cũng lo lắng cho Bình An, nhưng lúc này trong lòng, càng sợ Bùi Thuyên gặp Bình An trước khi thành hôn.
Loại cảm xúc này, lấn át cả sự quan tâm mà một người huynh trưởng nên có đối với muội muội.
Tuy rằng Bình An lớn lên rất xinh đẹp, không kém gì vẻ ngoài đáng yêu như tuyết như băng hồi nhỏ, nhưng Bình An không có ký ức về công phủ khi còn bé, nếu có cũng chỉ là ở vùng quê.
Nếu Bình An nói với Dự Vương, nàng đã từng ăn rễ cây, Dự Vương sẽ nghĩ sao? Nếu Dự Vương vì vậy mà phát hiện ra Bình An không phải được nuôi dưỡng ở quê, mà là bị bắt cóc, hôn sự này chẳng phải sẽ bị hủy sao!
Trong chốc lát, Tiết Chú lo lắng đến mức mồ hôi túa ra trên trán, hắn vội vàng chắp tay nói: "Điện hạ, nhị muội muội nhà thần nói năng chậm chạp, cũng chưa hiểu chuyện, nếu có đắc tội, thần xin ở đây tạ lỗi trước..."
Bùi Thuyên liếc nhìn Tiết Chú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
