Thiên Đình Đế Quân chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía phủ U Minh Chân Quân, vẻ mặt có mấy phần ngưng trọng.
"Bản mệnh chí bảo năm đó của Đạo Tổ, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục."
"Từ khi Thanh Nguyên tổ sư thành đạo, bản mệnh chí bảo đã không còn hiện thế."
"Cửu Lê đã từng suy đoán hoặc là đã cùng hóa vào đại đạo, không còn hình thể, không phân khác biệt cùng Đạo Tổ."
"Hiện tại xem ra, là Đạo Tổ một mực không xuất thủ, cũng không để chí bảo hiện thế."
"Như thế thì một chiếc gương cổ này chẳng phải là bảo vật đệ nhất hiện nay?"
Ánh mắt Thiên Đế ngưng trọng, thấp giọng nói: "Tiểu nha đầu này được truyền bảo vật này, khó trách khi giúp Tô Đình lại có thể khiến Tô Đình dễ dàng chém giết Tô Quan Nhi như thế."
Ví dụ như Võ Đạo Chân Thần Quách Trọng Kham, hay Nam Thiên thần tướng Khương Bách Giám, Thiên Hà Thủy Sư Trần Chi Vân, Thiên Sư Lưu Bạc Tĩnh trước điện, cùng chư thiên tiên thần, đều thấy cực kì ngưng trọng.
Tô Đình triển lộ ra bản lĩnh, trong hàng ngũ Chân Tiên đã có vẻ cường hãn.
Nhưng nữ tử kia hư thực bất định, đứng ở thế bất bại.
Dưới tình hình như vậy, cho dù là Chân Tiên đỉnh phong, sợ là cũng chưa chắc có nắm chắc thủ thắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



