Những năm trước Tôn gia đoạt lấy cửa hàng, sau đó có người vào ở bên trong, qua một khoảng thời gian, lại rời đi, sau đó cứ để cửa hàng này hoang phế.
Hắn nói tới đây, cứ cảm giác có chút không đúng, sau đó tỉnh ngộ lại mới phi vài tiếng: "Chưa tỉnh ngủ rồi, Tô mỗ là một đại lão gia, đồ cưới chó má gì, dùng từ không thích hợp, lần sau chú ý."
Hắn phun ra mấy ngụm nước bọt, sau đó mới chỉnh lại quần áo, rồi đi vào trong phòng.
Hắn ở trong phòng đi lòng vòng đi một chuyến, khi thì đưa tay gõ gõ những gia cụ này, cuối cùng mới đi tới trước rương gỗ kia.
Rương gỗ đã mở ra, bên trong kết mạng nhện, tràn đầy bụi trần.
Tô Đình nhác thử một cái, khá là nặng, thử chà xát thhif phát hiện rương gỗ này cũng thực không tồi.
Lấy tình cảnh trước mắt của hắn, những thứ đồ này đều được tính là không kém, chỉ cần lau chùi một lần là có thể dùng được, tự nhiên cũng không thể lại đi mua mới trở về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


