Cửa hàng Tô gia.
Cửa hàng này vốn là dược đường, bây giờ hầu như đã thành hoang phế, đóng cửa mấy năm nay đã tràn đầy bụi bặm.
Tô Đình mở cửa, phất tay quét đi bụi bặm rơi ở trước mặt, hắn hơi nín thở, sau một chốc mới đi vào trong, thuận tay đóng cửa lại.
Sau khi đóng cửa vào, bên trong cửa hàng có vẻ hơi tối, nhưng ánh mặt trời chiếu xuống qua giếng trời trên mái nhà, nên cũng thấy rõ.
"Nơi này cũng không nhỏ."
Hắn đi chung quanh một hồi, cửa hàng này xem như tương đối rộng rãi, kể cả tiểu viện phía sau nữa thì diện tích không nhỏ.
Biểu tỷ đã nói, chỗ ở hiện tại chính là tổ trạch, nhưng lúc trước mấy người Tô gia chính là ở trong tiểu viện sau cửa hàng.
Còn cửa hàng này vốn cũng là tổ trạch, mà còn là tổ trạch càng cổ xưa, là ở mấy đời trước, thấy con đường này từ từ náo nhiệt lên, cửa hàng san sát, tổ tông Tô gia đã chuyển một tòa trạch viện này thành cửa hàng. Sau đó, lại dựng một tòa trạch viện ở nơi khác, cũng chính là chỗ ở bây giờ của Tô Đình.
Tính ra thì cửa hàng này mới là tổ trạch, chỉ có điều đằng trước sau khi được tu sửa, ngược lại đã có kiểu kiến trúc giống hiện nay.
Tô Đình nhìn về phía hậu viện, hơi nhăn trán lại.
Hắn nhấc chân đi tới hậu viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



