Mà một lần cuối cùng, nó lại dừng ở nửa đường, mê man đi tận ba ngày.
Tô Duyệt Tần bị nó giam cầm trong lòng bàn tay, cũng không dám vọng động, nhưng trong lòng mơ hồ hiểu được cái gì.
Vị Sơn Tiêu này nhất định là đã xuất hiện biến cố, mà bản thân nó cũng không biết.
"Không biết là nguyên nhân nào, nhưng ít ra là có thể gây bất lợi cho nó."
Lúc đầu Tô Duyệt Tần vốn cũng muốn bỏ chạy, nhưng không có phương pháp rời đi động thiên này.
Dù nàng chạy thoát khỏi tay con Sơn Tiêu này, nhưng ở tronng động thiên, đối phương muốn bắt nàng lại cũng chỉ cần một lát.
Bởi vậy những ngày qua, nàng lại cố gắng duy trì trạng thái trước khi Sơn Tiêu ngủ say, thậm chí khi phát hiện nó chuẩn bị tỉnh lại đã khôi phục thành dáng vẻ trước khi nó mê man.
Một ngày này, Sơn Tiêu tỉnh lại lần nữa.
Nó đã mê man ba ngày.
"Không đúng."
Ánh mắt Sơn Tiêu run lên, nhìn về phía xung quanh, ngay cả vị trí mỗi một hạt tro bụi, đều bị nó nhìn vào trong mắt.
Ở trước mắt nó, cảnh tượng nơi đây lúc này khác lúc trước rất lớn, ngay cả vị trí bụi bặm đều thay đổi rất nhiều.
Người tu hành tới cảnh giới Dương thần, có khả năng khám phá hư ảo, có thể xem biết tứ thời bát tiết.
Nó giật mình tỉnh lại, bấm tay tính toán, cả kinh nói: "Ba ngày?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

