Viêm Quân lẳng lặng nhìn Tô Đình từ tầng hỏa vực thứ tám ngã ra ngoài.
Bào phục Chân Quân gần như bị thiêu hủy.
Tô Đình không ngừng thở dốc, lẩm bẩm nói: "Mới chỉ nhìn tới ánh lửa màu trắng chiếu rọi mà đã bị thương thành như vậy... Nếu còn tiến vào tầng hỏa vực thứ chín, không phải sẽ lập tức hôi phi yên diệt sao?"
Viêm Quân chắp hai tay sau lưng, cúi đầu nhìn vị U Minh Chân Quân chật vật không chịu nổi này, chau mày.
Tô Đình ôm ngực, miễn cưỡng đứng thẳng người, nhìn Viêm Quân, vẻ mặt nghiêm nghị, khí tràng dần dần tăng lên, hoàn toàn không còn vẻ yếu ớt nữa.
Viêm Quân bình thản nói: "Bị thương thành như vậy rồi còn cậy mạnh gì nữa? Bản tọa chính là chính thần Hỏa bộ, liếc mắt một cái cũng có thể thấy được thương thế trên người ngươi, ráng chống đỡ cũng không có chỗ tốt gì."
Tô Đình hừ lạnh một tiếng, vung tay áo nói: "Chỉ là ngọn lửa, sao có thể làm tổn thương được ta?"
Viêm Quân sớm đã nghe nói vị U Minh Chân Quân này rất trọng thể diện, nhưng tác phong làm việc lại hết sức không cần thể diện, bây giờ thấy một lần, quả nhiên danh bất hư truyền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
