Khương Nhượng muốn tẩu tán hàng thật nhanh nên mỗi món chỉ ăn chênh lệch 5 đồng: "Váy liền thân giá 25 đồng. Áo kiểu với chân váy nếu mua nguyên bộ thì 38 đồng một bộ ."
Mức giá cô đưa ra ngang ngửa với bách hóa tổng hợp, nhưng kiểu dáng thì vượt trội hơn hẳn. Con gái ai mà chẳng mê đẹp, chẳng mấy chốc, đống hàng đã bán sạch bách, chỉ còn lại duy nhất bộ đồ cô đang mặc trên người.
Khó chịu thật chứ! Vừa rồi Liễu Nhan mua được chiếc váy liền thân hoa anh đào màu hồng phấn đẹp ngây ngất, vừa thay ra đã chạy xông vào nhà cô xúng xính khoe khoang. Nó còn bảo mua ngay sạp hàng trước cổng khu tập thể, vừa rẻ vừa đẹp, có mỗi 25 đồng.
Chiếc váy xinh đẹp như thế làm sao có thể bỏ lỡ! Vệ Tình lập tức lao ra ngoài định bụng mua một chiếc, tiếc là cô nàng đã chậm chân một bước.
Khương Nhượng thấy cô nàng thèm thuồng đến vậy liền chỉ vào bộ đồ trên người mình: "Bộ chị đang mặc này vốn là khoác vào để làm mẫu bán hàng thôi. Nếu em không chê thì chị giảm cho 2 đồng, bán lại cho em nhé."
Mắt Vệ Tình sáng rực lên: "Em lấy chứ! Em cảm ơn chị nhiều nha! Vậy chị theo em về nhà thay đồ đi."
Khương Nhượng theo chân Vệ Tình vào trong khu tập thể, đổi lại bộ áo sơ mi bông sợi tổng hợp cũ kỹ ban đầu. Cô vẫn thấy mặc áo sơ mi quần dài đi đứng, làm việc thoải mái hơn. Cha cô hiện vẫn đang nằm viện chờ đóng viện phí, từng đồng bạc đối với Khương Nhượng lúc này đều quý như vàng.
Vệ Tình chẳng tiếc 2 đồng kia, nhất quyết đưa đủ 25 đồng. Túi tiền của Khương Nhượng lại tăng thêm 25 đồng, tổng cộng đã có 450 đồng.
Vệ Tình ghi lại số điện thoại nhà mình đưa cho Khương Nhượng: "Lần sau chị tới bán quần áo nhớ gọi điện cho em trước nhé, để em chọn trước được không chị?"
Khương Nhượng mỉm cười gật đầu. Vừa bước ra khỏi cửa, cô đã nghe thấy một chất giọng trầm ấm có độ nhận diện cực cao: "Nhượng Nhượng..."
Khương Nhượng theo bản năng liền né sang một bên. Cũng tại cái tên này, mỗi lần nghe thấy ai đó phía sau gọi hai chữ ấy là cô lại né sang một bên, lâu dần đã trở thành thói quen.
Cô nhận ra tên thanh niên này. Chính là kẻ chiều nay ngồi xổm một chỗ với Trình Văn, lại còn trò chuyện xô xát gì đó. Chắc chắn anh cũng giống Trình Văn, là loại đàn ông cậy có chút nhan sắc chuyên đi lừa gạt các cô gái nhẹ dạ.
Bản thân cô hiện tại lại càng chẳng có chút cảm tình nào với những gã đàn ông đẹp trai hơn cả Trình Văn.
Khương Nhượng chẳng buồn quay đầu lại, thẳng bước đi tiếp.
Cố Thanh Thành đưa tay sờ sờ cằm. Cô tiểu tiên nữ này hình như có địch ý rất lớn với anh thì phải. Lại nhìn sang Vệ Tình, thấy cô nàng đang diện chiếc váy tiên nữ lúc nãy của cô, anh liền hờn dỗi: "Vệ Tình, sao em lại đi cướp quần áo của người ta thế?"
Vệ Tình trừng mắt nhìn anh: "Cướp cái gì mà cướp! Chị ấy bảo cha chị ấy đang thiếu tiền viện phí nên tự nguyện bán lại cho em đấy chứ."
Cố Thanh Thành hận không thể đuổi theo hỏi xem cô còn bộ quần áo nào muốn bán nữa không để anh ôm hết sạch cho rồi.
Vệ Tình ngắm nghía trước chiếc gương lớn, bộ này còn xinh đẹp hơn cả chiếc của Liễu Nhan. Trong lòng cô nàng khoái chí vô cùng: "Em thỏa thuận với chị Khương Nhượng rồi, lần sau chị ấy tới sẽ gọi điện cho em trước để em chọn đồ đẹp. Liễu Nhan làm sao đấu lại em được, ha ha!"
Cố Thanh Thành nhìn Vệ Tình bằng ánh mắt xuôi xè hơn đôi chút: "Lần sau cô ấy còn tới nữa à..."
"Tới chứ, nhưng chẳng biết hôm nào." Vệ Tinh đáp: "Ông ngoại em gọi điện về bảo anh chờ ông, vài hôm nữa ông về. Anh khó khăn lắm mới tới thăm ông một chuyến, đợt này ở lại chơi lâu lâu tí nhé."
Cố Thanh Thành tiến lại gần cửa sổ, nhìn ra con đường nhỏ dải cỏ xanh bên ngoài, bóng dáng cô gái ấy đã mất hút từ lâu.
Anh nhếch môi: "Vậy thì ở lại thêm vài ngày."
Bán xong quần áo, Khương Nhượng nhét tiền vào túi rồi thẳng tiến đến nhà họ Trình. Căn nhà tứ hợp viện chia cho năm bảy hộ gia đình sinh sống, nhà họ Trình phân được hai phòng một phòng khách. Trước kia khi Trình Văn chưa về, cô sống chung phòng với em gái hắn. Cha mẹ hắn một phòng, còn khi Trình Văn về thì em gái hắn phải ra gian nhà chính ngủ dưới đất.
Thế nhưng dù có ở chung phòng thì Trình Văn cũng toàn trải chiếu ngủ dưới đất. Người nhà họ Trình căn bản không hề hay biết, cứ tưởng cô về làm dâu ba năm mà không sinh nổi mụn con là do cơ thể có bệnh tật gì, đã năm lần bảy lượt giục cô đi bệnh viện kiểm tra.
Giờ đây, Khương Nhượng chẳng cần phải ngồi nghe họ cằn nhằn nữa. Hôm nay nói rõ ràng mọi chuyện xong nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ bước chân vào nhà họ Trình thêm một lần nào nữa.
Mẹ Trình - Cao Gia Trân vừa mới mắng mỏ con trai một trận, thấy Khương Nhượng trở về liền bảo: "Nhượng Nhượng, mẹ đã mắng thằng Văn rồi. Để chọn ngày lành tháng tốt rồi hai đứa đi làm thủ tục đăng ký."
Suốt ba năm qua Khương Nhượng vẫn luôn gọi cha mẹ xưng con, nhưng lần này cô lập tức đổi cách xưng hô: "Bác Cao, cháu với Trình Văn đã thỏa thuận không đăng ký kết hôn nữa rồi. Ngày mai cháu sẽ bảo anh trai qua chở của hồi môn về. Hai bên chúng ta cứ tìm lấy một người làm chứng rồi hủy bỏ hôn sự này đi."
Cao Gia Trân trừng mắt nhìn con trai. Bà tưởng Khương Nhượng vẫn còn giận dỗi nên cười xòa: "Vợ chồng làm gì có mối thù nào qua đêm, ngủ một giấc là lại đâu vào đấy thôi mà."
Khương Nhượng đứng phắt dậy, gắt lên: "Trình Văn, đến nước này rồi mà anh vẫn không chịu nói ra lý do anh không muốn đăng ký kết hôn sao? Còn định để tôi nói hộ anh à? Được thôi, vậy để tôi nói giùm anh! Hắn đã dây dưa với người con gái khác, muốn cưới người ta về làm vợ. Bác đừng có miễn cưỡng hắn nữa, mắc công cuối cùng chẳng ai được hạnh phúc đâu!"
Rõ ràng Trình Văn là người đòi hủy hôn trước, vậy mà lúc này hắn lại ngậm hột thị. Chính vì cái tính nết do dự, thiếu quyết đoán của hắn mà kiếp trước đã hại cô khổ sở suốt hai mươi năm trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
