Khương Nhượng sang tới thời không bên kia, xách theo 3 con gà quê cùng 120 quả trứng gà đi thẳng tới chợ nông sản cao cấp tìm Tiêu Thiên Minh. Cô để riêng 20 quả trứng gà sang một bên, bảo là gửi tặng vợ anh Tiêu Mãnh tẩm bổ chứ không lấy tiền.
Cô đẩy cánh cửa thoát hiểm ra nhưng lại không thể trở về thời không cũ! Khương Nhượng bàng hoàng, không lẽ nào... là do trong lòng cô không nghĩ đến điểm đến sao?
Cô thử đi thử lại tới bảy tám lần. Chị lao công ở trung tâm thương mại tốt bụng đi tới chỉ đường cho cô gái quê mùa này: "Này cô em, thang máy ở đằng kia kìa, đây là cầu thang thoát hiểm mà."
Khương Nhượng ngẩn người ra. Chẳng lẽ cô sẽ bị mắc kẹt lại ở thời đại này sao...
Đúng lúc này, căn tiệm tạp hóa gửi cho cô một dòng cảnh cáo: Do xô không bán hết toàn bộ đồ mang sang, có 20 quả trứng gà chưa thu hồi chi phí nên bị phạt phải ở lại đây sám hối kiểm điểm 48 tiếng đồng hồ rồi mới được trở về.
Khương Nhượng uất ức phản đối: "Cái quy định oái oăm này sao mày không nói sớm!"
Thế nhưng căn tiệm tạp hóa hoàn toàn ngó lơ cô, không phát ra thêm bất kỳ động tĩnh nào nữa.
Tiệm tạp hóa giống như đã chết, lại tiếp tục ngó lơ Khương Nhượng. Đây là thủ đoạn nó dùng để ép cô thỏa hiệp tự mang tiền mặt về nhằm ăn chặn phí bổ sung. Nhưng mức phí thủ tục lên đến 70% là quá đắt. Lần này hơn 500 đồng, nếu đổi trực tiếp thành tiền mặt mang về thì tới tay chỉ còn hơn 100 đồng. Thế nhưng việc đổi sang tem nhãn hàng hóa lại hoàn toàn miễn phí. Cô đang rất cần tiền, hai ngày thì hai ngày vậy.
Lần này sang đây cô không mang theo chứng minh thư, ở khách sạn lại quá đắt. Khương Nhượng quay về khu bán sỉ quần áo, thương lượng với Quan Văn Cúc xin làm công việc tạm thời trong hai ngày, tiện thể mượn kho hàng nhỏ phía sau để ngủ nhờ. Dù sao buổi tối đóng cửa, cổng chợ khóa lại thì cũng chẳng sợ cô chạy mất.
May mắn là lần này gặp được người tốt, Quan Văn Cúc đã đồng ý, buổi trưa và buổi tối còn bao cho cô hai bữa cơm hộp. Nhờ có Khương Nhượng xông xáo bán hàng trong hai ngày này, doanh thu của cửa hàng tăng lên đáng kể. Quan Văn Cúc muốn trả tiền công nhưng Khương Nhượng không nhận tiền mà xin lấy mấy bộ quần áo.
Vừa tròn 48 tiếng, Khương Nhượng đẩy cánh cửa chống cháy của trung tâm thương mại ra. Sau một màn đen, cô đã thuận lợi trở về tiệm tạp hóa. Lúc này, tiệm tạp hóa lại gửi cho cô một cảnh cáo: [Từ nay về sau, đồ mang về phải bán hết không sót một món thì mới được mở cửa lần tiếp theo. Mọi quy tắc mới đưa ra đều phải tuân thủ, nếu vi phạm sẽ vĩnh viễn đóng cửa không gian xuyên không.]
Khương Nhượng thử lại, lần này khi mở cửa sau tiệm tạp hóa thì không còn là trung tâm thương mại ở thế giới bên kia nữa. Quả nhiên, không bán hết đồ thì không thể xuyên qua lại. Cái tiệm tạp hóa này muốn ăn chặn 70% phí môi giới của cô đến phát điên rồi. Khương Nhượng vác bao quần áo lớn lên, cô nhất định phải bán sạch chỗ này. Để xem cô và cái tiệm tạp hóa này, ai sẽ phải thỏa hiệp trước.
Khương Nhượng không có đồng hồ, ước chừng giờ này chắc khoảng hai giờ chiều. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến hẹn trả tiền với Trần Ngải Hương, cô không muốn vì mình đến muộn mà khiến anh chị phải chịu sự mỉa mai của Trần Ngải Hương. Khương Nhượng trong lòng hơi sốt ruột, mới chạy ra ngoài được vài bước thì Trình Văn tìm tới.
Trình Văn chặn cô lại ngay trước tiệm tạp hóa: "Nhượng Nhượng, hai ngày nay em đi đâu thế? Anh trai em đang sốt ruột đến chết kia kìa."
Khương Nhượng ở bên kia trễ mất tròn hai ngày, đã qua thời gian hẹn gặp Khương Vệ Dân từ lâu. Chắc hẳn anh trai cô đã tới Lạc Thành tìm mấy chuyến, trong lúc nóng ruột sang nhà Trình Văn tìm kiếm cũng là điều bình thường.
Để hỏi xem Khương Vệ Dân đang ở Lạc Thành hay huyện Cổ Hà, Khương Nhượng đành phải nói chuyện với hắn thêm vài câu: "Tôi đi Dương Thành nhập hàng. Anh trai tôi sang nhà anh tìm tôi à?"
Trình Văn đã tới tiệm tạp hóa tìm bốn, năm lần. Hắn nói: "Em đi nhập hàng sao không bảo với anh trai một tiếng? Anh ấy tìm em đến tận nhà anh, bảo là quay về bệnh viện huyện chờ trước, chiều nay nếu không đợi được em về thì chắc sẽ lại tới đây."
Bạch Ngọc Trúc và Trần Ngải Hương muốn lấy cửa hàng của Khương Nhượng, ép cô phải trả tiền. Nhưng Khương Nhượng lấy đâu ra tiền mà trả, chỗ quần áo mới mang về này còn chưa kịp bán nữa là.
Trình Văn nói: "Nhượng Nhượng, em còn thiếu bao nhiêu tiền cứ nói với anh, anh giúp em gom góp."
Khương Nhượng đột nhiên đẩy hắn ra: "Trình Văn, chúng ta đã chia tay rồi. Tôi có thiếu tiền hay không cũng chẳng liên quan gì đến anh."
Trình Văn ngẩn ngơ một lúc. Hắn và Nhượng Nhượng không còn quan hệ gì nữa... Vậy tại sao khi Khương Vệ Dân cuống cuồng đi tìm Nhượng Nhượng khắp nơi, hắn cũng ruột gan xào xáo chạy đôn chạy đáo tìm cô như vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)